Từ cõi chết trở về: Thương binh 81% Trần Hồng Quảng lập doanh nghiệp, cưu mang hàng trăm đồng đội
Ba lần bị thương trong kháng chiến chống Mỹ, suy giảm 81% sức khỏe, ông Trần Hồng Quảng vẫn vượt qua lằn ranh sinh tử, gây dựng doanh nghiệp và tạo việc làm cho hàng trăm cựu chiến binh.

Sinh năm 1953 tại Hải Phòng, ông Quảng nhập ngũ năm 1971, thuộc Đại đội 3, Tiểu đoàn 525B, Trung đoàn 5. Sau 4 tháng huấn luyện tại Yên Tử (Quảng Ninh), ông được giao nhiệm vụ Trung đội trưởng, dẫn dắt đơn vị hành quân xuyên Trường Sơn vào miền Nam.
Hành trình kéo dài 6 tháng, băng qua địa hình hiểm trở. Để tránh khu vực vĩ tuyến 17, đơn vị phải vòng qua Lào, Campuchia, qua ngã ba Đông Dương trước khi tiến vào miền Đông Nam Bộ.
Những ngày hành quân là chuỗi thử thách khắc nghiệt. Có những con dốc phải mất 45 phút mới vượt qua. Ở cao nguyên Bolaven, việc leo lên đỉnh và xuống dốc đều mất trọn một ngày. Chưa kịp chiến đấu, đơn vị đã mất một phần ba quân số vì sốt rét.
Ba lần bị thương và khoảnh khắc “trở về từ cõi chết”
Sau đó, ông được bổ sung về Đại đội 18, Trung đoàn 2, Sư đoàn 9 – lực lượng chủ lực tại chiến trường miền Đông.

Chiến dịch đầu tiên ông tham gia là chiến dịch Nguyễn Huệ (Bình Long, 9/1972), kéo dài gần hai tháng. Từ khoảng 100 người, đơn vị chỉ còn vài chục sau chiến dịch.
- Năm 1973: ông bị thương lần đầu tại Đồng Tháp
- Năm 1974: bị thương lần hai tại Bến Cát (Bình Dương)
- Năm 1975: tham gia chiến dịch Hồ Chí Minh
Đến 11h10 ngày 30/4/1975, tại ngã tư Bảy Hiền (TPHCM), ông bị thương lần thứ ba, hai mảnh đạn găm vào phổi.
Ông rơi vào tình trạng mất máu nghiêm trọng, từng bị xác định chết lâm sàng và chuyển vào nhà xác. May mắn, một bác sĩ phát hiện dấu hiệu sự sống và đưa ông trở lại cấp cứu. Sau quá trình điều trị tích cực, ông hồi phục.
“Tàn nhưng không phế” – hành trình vượt lên nghịch cảnh

Sau giám định, ông mất 81% sức khỏe, thuộc diện thương binh nặng. Dù đủ điều kiện được chăm sóc đặc biệt, ông từ chối để tự lập.
Quãng thời gian phục hồi đầy gian nan. Ngay cả việc đi lại hay sinh hoạt cá nhân cũng trở thành thử thách. Tuy nhiên, ông không cho phép mình bỏ cuộc.
Trở về địa phương, ông kiên trì tập luyện, học nghề, đi làm. Ông làm cán bộ thu mua tại Công ty rau quả Hải Phòng và được bổ nhiệm làm Phó giám đốc vào năm 1986.
Bỏ chức Phó giám đốc, lập doanh nghiệp cho thương binh
Chứng kiến nhiều thương binh khó khăn, không có việc làm, ông quyết định từ bỏ vị trí ổn định.
Năm 1996, ông cùng 35 thương binh thành lập Xí nghiệp Quang Minh với vốn ban đầu 35 triệu đồng cùng phần đóng góp của các thành viên.
Thời gian đầu, xí nghiệp làm nhiều ngành nghề phù hợp sức khỏe từng người. Đơn vị từng đi bán than cho nhà máy xi măng và nhận thanh toán bằng clanhke.
Từ đó, ông nảy ra ý tưởng sản xuất xi măng.
- Xây dựng xưởng nghiền clanhke tại Thanh Hóa
- Công suất 2.500 tấn/năm
- Lợi nhuận đạt 20–30%
Đột phá với mô hình nuôi tôm và bước ra quốc tế
Trong một chuyến đi Quảng Ninh, ông nhận thấy nhiều đầm tôm bị bỏ hoang. Ông đầu tư 60ha, nghiên cứu nguyên nhân và cải tạo môi trường nuôi.
Ông phát hiện nước bị ô nhiễm do nổ mìn phá đá, từ đó:
- Đào mương ngăn nguồn nước bẩn
- Áp dụng nuôi quảng canh cải tiến, mật độ thấp
- Sử dụng nguồn nước tự nhiên
Kết quả, tôm phát triển tốt, đạt chất lượng xuất khẩu. Mô hình được ngành thủy sản nghiên cứu và nhân rộng.
Năm 2003, ông được mời tham dự hội nghị quốc tế tại Pháp để chia sẻ kinh nghiệm.
Doanh nghiệp của những người lính và tấm lòng với cộng đồng
Đến nay, Xí nghiệp Quang Minh đã có nhiều cơ sở, tạo việc làm cho hàng trăm lao động, hơn một nửa là thương binh và người khuyết tật.
Không chỉ làm kinh tế, ông còn:
- Hỗ trợ hội viên cựu chiến binh
- Giúp đỡ người khuyết tật
- Tham gia hoạt động thiện nguyện
Năm 2019, ông thành lập Bảo tàng Quang Minh, trưng bày hơn 2.000 hiện vật chiến tranh, mở cửa miễn phí cho khách tham quan.
Người lính không ngừng cống hiến
Dù giữ nhiều vai trò, ông vẫn trực tiếp xuống xưởng, làm việc cùng công nhân, cải tiến sản xuất.
Sau hơn 25 năm, Xí nghiệp Quang Minh trở thành “mái nhà chung” của nhiều thương bệnh binh. Ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới.
Với ông, điều quan trọng nhất vẫn là giúp đồng đội ổn định cuộc sống.
“Còn sống ngày nào, tôi còn lao động và cống hiến. Đó là cách tri ân những người đã ngã xuống.”




