“Câu chuyện em kể trong bữa cơm trưa… và buổi chiều định mệnh không ai kịp ngăn lại”
Buổi trưa hôm đó, trong căn nhà nhỏ ở Nghi Lộc, Chi vừa ăn cơm vừa kể cho mẹ nghe một câu chuyện em đọc được: một người lao ra biển cứu người rồi không may thiệt mạng. Chi nói rất lâu, giọng vừa cảm phục vừa trầm lại. Mẹ chỉ khẽ bảo: “Dũng cảm thật… nhưng nguy hiểm quá con ạ.”
Không ai biết, chỉ vài giờ sau, câu chuyện ấy sẽ trở thành hiện thực—và người bước vào tình huống sinh tử… lại chính là Chi.
Chiều 10/4, bãi biển Cửa Lò đông người hơn thường lệ. Gió lớn, sóng dâng cao, từng lớp nước xô mạnh vào bờ. Chi cùng một người bạn ra biển chơi, chỉ đứng trên cát nhìn sóng. Em vẫn còn đau chân vì vừa dẫm phải đinh mấy ngày trước, đi lại còn tập tễnh.

Rồi bất ngờ, một tiếng kêu thất thanh vang lên.
Một nam sinh khoảng 14 tuổi bị sóng cuốn ra xa. Cậu bé chới với, cố vùng vẫy trong làn nước đang xoáy mạnh. Những người xung quanh hoảng hốt, nhưng không ai kịp phản ứng ngay.
Chi không đứng yên.
Gần như theo phản xạ, em lao xuống nước. Người bạn đi cùng sững lại vài giây rồi cuống cuồng chạy dọc bờ biển kêu cứu. Trong khi đó, giữa những con sóng cao hơn đầu người, Chi cố bơi ra phía nạn nhân.
Không ai biết chính xác em đã vượt qua bao nhiêu con sóng, chỉ thấy bóng dáng nhỏ bé ấy dần tiến gần hơn. Một lúc sau, Chi chạm được vào cậu bé. Em giữ lấy cậu, dồn hết sức đẩy từng chút một về phía bờ.
Trên bãi cát, nhiều người bắt đầu lao xuống hỗ trợ. Một người đàn ông bơi nhanh ra phía hai em. Khoảng cách dần được rút ngắn. Hy vọng lóe lên trong ánh mắt những người đang đứng xem.
Nhưng biển chiều hôm đó không hề dễ dàng.
Sóng mạnh hơn, nước xoáy hơn. Khi cậu bé dần được đẩy vào gần bờ, thì Chi lại chậm lại. Những động tác của em yếu dần, rời rạc hơn.
Người đàn ông tiếp cận được nạn nhân trước. Cậu bé được kéo vào an toàn trong sự vỡ òa của mọi người. Nhưng khi quay lại tìm Chi…
Bóng em đã không còn ở vị trí cũ.
Trên bờ, người bạn đi cùng bật khóc. Những tiếng gọi tên Chi vang lên giữa tiếng sóng. Một số người tiếp tục lao ra tìm kiếm.
Thời gian trôi đi trong nghẹt thở.
Ở một góc xa hơn, chiếc dép của Chi dạt vào bờ. Một chi tiết nhỏ, nhưng khiến tất cả lặng đi.
Trong căn nhà nhỏ ở quê, bữa cơm trưa vẫn còn đó. Chiếc áo đồng phục cuối cấp em chưa kịp mặc hết vẫn treo ngay ngắn. Người cha, người mẹ… chưa kịp hiểu vì sao chỉ trong một buổi chiều, mọi thứ lại thay đổi nhanh đến vậy.
Câu chuyện em kể buổi trưa… dường như chưa bao giờ là một sự trùng hợp.
Và điều xảy ra sau đó… khiến tất cả những ai nghe đến đều không thể quên.



