Bé trai lớp 6 ở Nghệ An khóc cầu cứu cô ruột vì bị bố và mẹ kế bạo hành, phản ứng mẹ ruột gây chú ý
Vừa qua, dư luận xã hội đặc biệt quan tâm đến vụ việc cháu Nguyễn Hữu Th. (12 tuổi, học sinh lớp 6, trú tại xã Vân Du, tỉnh Nghệ An) được cho là bị bạo hành bởi bố đẻ và mẹ kế. Sự việc bắt đầu được chú ý từ ngày 12/5, khi cháu Th. tìm đến nhà cô ruột trong trạng thái hoảng sợ, bày tỏ mong muốn được giúp đỡ vì không thể chịu đựng thêm các hình phạt thể xác tại nhà.

Sau khi tiếp nhận thông tin, chính quyền và Công an xã Vân Du đã nhanh chóng vào cuộc. Theo hồ sơ ban đầu, cháu Th. sống cùng bố là N.H.H (sinh năm 1991) và mẹ kế T.T.H (sinh năm 1989) sau khi bố mẹ ruột ly hôn. Ngày 13/5, lực lượng chức năng đã phối hợp cùng người thân đưa cháu bé đến cơ sở y tế để kiểm tra sức khỏe và điều trị tâm lý. Hình ảnh cháu bé được các chiến sĩ công an thăm hỏi, động viên tại bệnh viện đã phần nào xoa dịu dư luận và cho thấy sự can thiệp kịp thời của cơ quan chức năng.
Hiện tại, sức khỏe của cháu Th. đang được theo dõi sát sao với sự chăm sóc của mẹ ruột và người thân. Công an địa phương đang tiếp tục củng cố hồ sơ, làm việc với các bên liên quan để làm rõ mức độ vi phạm và xử lý nghiêm theo quy định của pháp luật.

Vụ việc cháu Th. không chỉ đơn thuần là một câu chuyện về bạo hành gia đình, mà còn là hồi chuông cảnh báo về những rủi ro đối với trẻ em trong các gia đình có hoàn cảnh đặc biệt, cụ thể là sau khi cha mẹ ly hôn và tái hôn.
Ly hôn là một thực tế xã hội ngày càng phổ biến, nhưng hậu quả tâm lý và sự an toàn của trẻ em sau ly hôn đôi khi chưa được coi trọng đúng mức. Trong vụ việc này, việc cháu Th. phải sống trong môi trường thiếu sự thấu hiểu từ bố và mẹ kế trong thời gian dài cho thấy một khoảng trống lớn trong việc giám sát sau ly hôn. Khi “ngôi nhà” không còn là nơi an toàn nhất, trẻ em dễ rơi vào trạng thái cô độc và bị tổn thương cả về thể xác lẫn tinh thần.
Điểm đáng ghi nhận trong sự việc này là sự phản ứng nhanh nhạy của người thân (cô ruột) và sự vào cuộc quyết liệt của chính quyền xã Vân Du. Tuy nhiên, chúng ta cần đặt câu hỏi: Nếu cháu Th. không đủ can đảm chạy đi cầu cứu, liệu sự việc sẽ kéo dài đến bao lâu? Điều này đặt ra yêu cầu về việc nâng cao năng lực cho mạng lưới bảo vệ trẻ em tại cơ sở. Sự quan tâm của hàng xóm, thầy cô giáo và các tổ chức đoàn thể địa phương chính là “lá chắn” quan trọng nhất để phát hiện sớm các dấu hiệu bất thường trước khi hậu quả nghiêm trọng xảy ra.
Nghi phạm trong các vụ bạo hành trẻ em thường viện dẫn lý do “giáo dục con cái”. Đây là một quan niệm sai lầm và lạc hậu. Pháp luật Việt Nam, đặc biệt là Luật Trẻ em 2016, nghiêm cấm mọi hành vi xâm phạm thân thể, tước đoạt quyền được bảo vệ của trẻ em. Việc trang bị kiến thức pháp luật và kỹ năng xử lý xung đột cho các bậc phụ huynh, đặc biệt là những gia đình trẻ, là vô cùng cấp thiết. Cha mẹ cần hiểu rằng, kỷ luật tích cực dựa trên sự yêu thương và thấu hiểu mới là chìa khóa để hình thành nhân cách đứa trẻ, thay vì sử dụng đòn roi như một công cụ giải tỏa áp lực cá nhân.
Việc cháu Th. chủ động tìm sự giúp đỡ là một tín hiệu cho thấy trẻ em ngày nay đã có ý thức hơn về quyền của mình. Nhiệm vụ của người lớn là phải lắng nghe và tin tưởng các em. Sau khi các vết thương thể xác lành lại, vết sẹo tâm lý mới là thứ khó xóa nhòa nhất. Công tác hỗ trợ tâm lý, giúp các em tái hòa nhập và cảm nhận lại sự an toàn trong môi trường sống mới là ưu tiên hàng đầu sau khi vụ án được xử lý.

Sự việc tại xã Vân Du là một nốt trầm đau lòng, nhưng cách mà cộng đồng và chính quyền phản ứng đã đem lại những hy vọng về sự công bằng. Để không còn những đứa trẻ phải trốn chạy trong đêm để cầu cứu, mỗi gia đình cần là một pháo đài của sự bao dung. Chúng ta không chỉ cần những bản án nghiêm minh để răn đe, mà cần cả một hệ thống giáo dục và bảo trợ xã hội đủ mạnh để mỗi trẻ em, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, cũng được lớn lên trong sự an yên.




