Lâm Đồng: Tìm thấy thi thể nam sinh lớp 12 bị nước cuốn mất tích, không kịp dự kỳ thi tốt nghiệp
TAI NẠN ĐUỐI NƯỚC TRƯỚC THỀM KỲ THI TỐT NGHIỆP: NỖI ĐAU ĐỒNG SÀNG VÀ BÀI TOÁN BẢO VỆ SĨ TỬ MÙA THI
Lời cảnh báo về an toàn sông nước một lần nữa được gióng lên sau sự việc thương tâm của một nam sinh lớp 12 tại Lâm Đồng. Khi mùa thi cử và mùa hè nắng nóng giao thoa, câu chuyện không chỉ dừng lại ở một tai nạn, mà là bài học lớn về kỹ năng sinh tồn và sự phối hợp quản lý giữa gia đình, nhà trường cùng xã hội.
Sau gần 48 giờ đồng hồ nỗ lực triển khai các phương án cứu nạn, lực lượng chức năng tại tỉnh Lâm Đồng đã tìm thấy em P.S.T. (ngụ thôn Bình Sơn, xã Sông Lũy) – nam sinh lớp 12 gặp nạn do đuối nước. Sự việc xảy ra vào thời điểm chỉ còn ít ngày nữa là kỳ thi tốt nghiệp THPT chính thức bắt đầu, để lại niềm tiếc thương sâu sắc cho gia đình, nhà trường và cộng đồng địa phương.
Theo thông tin xác minh, vụ việc xảy ra vào chiều ngày 31/5. Em T. cùng hai người bạn rủ nhau đến khu vực Bến Thượng (thuộc thôn Hòa Bình, xã Sông Lũy) để tắm sông giải nhiệt. Trong quá trình bơi lội, nam sinh không may bị dòng nước chảy xiết cuốn trôi và mất tích. Ngay khi phát hiện bạn mình gặp nguy hiểm, hai học sinh đi cùng đã nhanh chóng lên bờ hô hoán, tìm kiếm sự trợ giúp từ những người dân xung quanh.
Tiếp nhận tin báo từ quần chúng, Công an xã Sông Lũy đã lập tức phối hợp với các lực lượng cứu hộ chuyên trách nhanh chóng tiếp cận hiện trường. Tuy nhiên, do đặc điểm địa hình khúc sông phức tạp, lòng sông sâu và dòng chảy xiết vào đầu mùa mưa, công tác tìm kiếm cứu nạn gặp rất nhiều trở ngại. Sau hai ngày rà soát mở rộng phạm vi, đến rạng sáng ngày 2/6, thi thể của nam sinh đã được tìm thấy tại vị trí cách nơi xảy ra tai nạn khoảng 1km. Sau khi hoàn tất các thủ tục pháp lý theo quy định, cơ quan chức năng đã bàn giao em về cho gia đình lo hậu sự.
Tai nạn của em P.S.T không phải là trường hợp cá biệt, nhưng nó xảy ra vào một thời điểm vô cùng nhạy cảm: ngay trước thềm kỳ thi tốt nghiệp THPT. Đối với mỗi học sinh lớp 12, đây là giai đoạn nước rút, là đỉnh mốc sau 12 năm đèn sách. Sự ra đi đột ngột của một sĩ tử không chỉ là nỗi đau thắt lòng của các bậc sinh thành, mà còn mang lại sự bàng hoàng cho bạn bè đồng trang lứa và dấy lên những suy ngẫm sâu sắc về cách chúng ta bảo vệ con trẻ trước các nguy cơ tai nạn thương tích.
Nhìn nhận dưới góc độ tâm lý học đường, giai đoạn cuối tháng 5, đầu tháng 6 là thời điểm học sinh lớp 12 phải đối mặt với áp lực học tập và thi cử lớn nhất. Việc các em tìm đến các hoạt động thể chất, vui chơi giải trí để giải tỏa căng thẳng là nhu cầu hoàn toàn chính đáng. Tuy nhiên, ranh giới giữa việc thư giãn lành mạnh và đối mặt với rủi ro đôi khi lại rất mong manh nếu thiếu đi sự định hướng và kiểm soát an toàn.
Những vùng sông suối tự nhiên, hoang sơ thường có sức hút lớn với giới trẻ nhờ sự tự do, mát mẻ. Nhưng đằng sau dòng nước có vẻ êm đềm ấy thường ẩn chứa các bẫy ngầm nguy hiểm: dòng chảy siết, hố sâu hoặc sự thay đổi đột ngột của nhiệt độ nước gây chuột rút. Việc trang bị cho học sinh không chỉ kiến thức sách vở mà cả “kiến thức sinh tồn” – biết nhận diện vùng nước nguy hiểm, biết từ chối các lời rủ rê mạo hiểm – cần phải được chú trọng thực chất hơn nữa trong các buổi sinh hoạt ngoại khóa tại trường học.
Trong những ngày cận kề kỳ thi, sự quan tâm của gia đình thường tập trung phần lớn vào chế độ dinh dưỡng, lịch học tập của các em mà đôi khi lơ là việc quản lý thời gian trống ngoài giờ học. Ở độ tuổi 18, các em đã có sự tự lập nhất định, song tâm lý chủ quan và sự thiếu kinh nghiệm thực tế trước các tình huống thiên tai, tai nạn sông nước vẫn luôn hiện hữu.
Đây là bài học đắt giá cho công tác phối hợp giữa gia đình và chính quyền địa phương. Tại các khu vực có sông, suối, hồ đập, việc cắm biển cảnh báo nguy hiểm sâu sát, bố trí lực lượng tuần tra hoặc phát thanh nhắc nhở vào các khung giờ cao điểm mùa hè là vô cùng cần thiết. Một hàng rào bảo vệ vững chắc phải được dựng lên từ sự nhắc nhở liên tục của cha mẹ và sự cảnh báo trực quan từ xã hội.
Dù sự cố thương tâm đã xảy ra, điều quan trọng nhất đối với cộng đồng lúc này – đặc biệt là các bạn học sinh cùng trường, cùng lớp với em T. – là sự ổn định về mặt tâm lý. Các trường THPT cần có biện pháp hỗ trợ, động viên tinh thần kịp thời để các em học sinh khác không bị hoang mang, ảnh hưởng đến kết quả của kỳ thi quan trọng sắp tới.
Nhìn rộng ra, việc giáo dục phòng chống đuối nước không nên chỉ là những khẩu hiệu khô khan được đọc lên vào đầu tuần. Nó cần được cụ thể hóa bằng các lớp học bơi phổ cập, các buổi hướng dẫn sơ cấp cứu người bị đuối nước ngay tại chỗ. Khi mỗi người trẻ đều tự ý thức được việc bảo vệ bản thân và có kỹ năng ứng phó khi bạn bè gặp nạn, chúng ta mới có thể giảm thiểu tối đa những câu chuyện “giá như” đầy xót xa.
Kỳ thi tốt nghiệp THPT vẫn sẽ diễn ra, tương lai của hàng triệu sĩ tử vẫn đang tiếp diễn. Câu chuyện tại Lâm Đồng là một nốt trầm buồn, nhưng nó là động lực để toàn xã hội phải quyết liệt hơn nữa trong việc xây dựng một môi trường sống an toàn, lành mạnh, để mỗi mùa hè về là một mùa vui trọn vẹn của tuổi trẻ, chứ không phải là những giọt nước mắt muộn màng.




