Nghệ An: Bố đẻ nghi bạo hành con trai 10 tuổi bầm tím người, lời khai và hoàn cảnh phía sau gây chú ý
Những vết hằn trên cơ thể trẻ thơ và hồ sơ từ cơ quan chức năng
Một sự việc liên quan đến an toàn và quyền lợi của trẻ em vừa xảy ra tại xã Quỳnh Anh, tỉnh Nghệ An đang trở thành tâm điểm chú ý, thu hút sự quan tâm đặc biệt của cộng đồng mạng xã hội và các cơ quan chức năng địa phương. Vụ việc được phát giác sau khi những hình ảnh ghi lại các vết thương tích bầm tím rải rác khắp vùng lưng, tay, chân và mông của một bé trai 10 tuổi bị phát tán và lan truyền nhanh chóng trên các nền tảng số.
Ngay sau khi tiếp nhận đơn phản ánh và thông tin từ người dân về dấu hiệu bạo hành trẻ em, lực lượng Công an xã Quỳnh Anh đã khẩn trương vào cuộc để xác minh và thu thập các tài liệu liên quan. Người bị khiếu nại là anh Nguyễn B.Đ. (sinh năm 1991, ngụ tại địa phương), cha ruột của nạn nhân – cháu N.T.U. (sinh năm 2016).
Khi được mời đến trụ sở cơ quan chức năng để làm việc, người cha này bước đầu đã thừa nhận hành vi sử dụng roi tre để đánh con. Theo lời khai ban đầu của anh Đ., nguyên nhân dẫn đến hành động trên là do bản thân thiếu kiềm chế, tức giận vì con không chịu nghe lời, và mục đích của việc dùng đòn roi chỉ nhằm mục đích răn dạy, giáo dục con cái.
Lật lại hoàn cảnh gia đình của cháu U., nhiều người không khỏi xót xa trước những biến động trong hành trình lớn lên của đứa trẻ. Được biết, người đăng tải những bằng chứng thương tích của cháu bé lên mạng xã hội chính là mẹ ruột của em. Cha mẹ cháu U. đã hoàn tất thủ tục ly hôn từ lâu.
Sau khi gia đình đổ vỡ, cậu bé từng có khoảng thời gian dài bình yên sinh sống cùng mẹ và ông bà ngoại. Đến năm 2023, do điều kiện kinh tế, người mẹ quyết định sang Nga lao động, việc chăm sóc cháu U. hoàn toàn do ông bà ngoại đảm nhận. Tuy nhiên, đến đầu năm 2025, theo phán quyết thay đổi quyền nuôi con từ tòa án, quyền trực tiếp nuôi dưỡng cháu U. được chuyển giao cho người bố đẻ, và cậu bé bắt đầu chuyển về ở với anh Đ.
Sự việc chỉ thực sự vỡ lở vào chiều ngày 8/6, khi bà ngoại của cháu là bà Bùi Thị Lâm (50 tuổi) có dịp gặp lại cháu ngoại của mình. Bà Lâm bàng hoàng nhận thấy đứa trẻ vốn nhanh nhẹn ngày nào giờ trở nên rụt rè, trầm lặng, mệt mỏi và ít nói lạ thường. Qua gặng hỏi, cậu bé thút thít kể lại việc mình bị bố đánh.
Khi kéo áo kiểm tra, người bà không khỏi đau đớn khi chứng kiến cơ thể cháu chằng chịt vết lươn bầm dập. Ngay sau đó, phía gia đình ngoại đã chủ động đưa cháu U. đi kiểm tra y tế tại bệnh viện, đồng thời gửi đơn trình báo khẩn cấp đến cơ quan công an. Hiện Công an xã Quỳnh Anh đang tiếp tục phối hợp với các đơn vị nghiệp vụ cấp trên để làm rõ bản chất vụ việc, xem xét kỹ lưỡng trách nhiệm pháp lý của người cha theo các quy định về phòng, chống bạo lực trẻ em.

Ranh giới mỏng manh giữa giáo dục và bạo lực sau những cuộc ly hôn
Câu chuyện đau lòng của bé trai 10 tuổi ở Nghệ An không dừng lại ở những vết bầm tím ngoài da, mà nó bóc trần một thực trạng nhức nhối về số phận của những đứa trẻ hậu ly hôn, cùng tư duy dạy con bằng đòn roi vốn đã lỗi thời nhưng vẫn âm ỉ tồn tại trong nhiều gia đình Việt.
1. Cái mác “yêu cho roi cho vọt” và sự lệch lạc trong tư duy giáo dục
Trong lời khai ban đầu tại cơ quan công an, người cha lý giải hành vi của mình bằng một lý do rất quen thuộc: “Vì con không nghe lời” và “đánh với mục đích răn dạy”. Từ bao đời nay, câu ca dao “Yêu cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi” đã bị một bộ phận phụ huynh hiểu sai một cách tai hại, biến nó thành tấm lá chắn hợp thức hóa cho việc trút bỏ những cơn giận dữ cá nhân lên cơ thể con trẻ.
Dưới góc độ tâm lý học và luật pháp, ranh giới giữa “răn dạy” và “bạo hành” chưa bao giờ là một vùng mờ xám. Giáo dục là một quá trình kiên nhẫn bằng ngôn từ, bằng sự làm gương và thấu hiểu. Khi một người trưởng thành phải dùng đến một bó roi tre để để lại những vết thâm tím dài ngày trên cơ thể một đứa trẻ 10 tuổi, đó không còn là giáo dục. Đó là sự bất lực trong việc kiểm soát cảm xúc cá nhân. Đòn roi có thể khiến một đứa trẻ sợ hãi và tuân lời ngay lập tức, nhưng cái giá phải trả là sự tổn thương sâu sắc về mặt nhân cách, khiến trẻ trở nên tự ti, cô lập hoặc ngược lại, học theo xu hướng bạo lực khi trưởng thành.
2. Lỗ hổng tâm lý và cuộc chuyển giao quyền nuôi con đầy bấp bênh
Nhìn vào dòng thời gian cuộc đời của cháu U., chúng ta thấy một sự xáo trộn quá lớn đối với một đứa trẻ dưới 10 tuổi. Cháu phải trải qua cú sốc bố mẹ chia tay, rồi mẹ đi làm xa xứ, sau đó lại đột ngột thay đổi môi trường sống từ vòng tay yêu thương, ân cần của ông bà ngoại sang sống cùng bố đẻ từ đầu năm 2025.
Việc thay đổi người trực tiếp nuôi dưỡng theo phán quyết của tòa án là câu chuyện thuần túy về mặt pháp lý, nhưng đối với tâm lý một đứa trẻ, đó là một cuộc khủng hoảng dịch chuyển địa lý và tình cảm. Suốt 9 năm, em quen với cách chăm sóc nhẹ nhàng của ông bà, khi chuyển sang ở với bố – người có thể chưa có nhiều kinh nghiệm nuôi dạy hằng ngày, sự lệch pha trong giao tiếp là điều không thể tránh khỏi. Đứa trẻ có thể có những biểu hiện chống đối, lỳ lợm do chưa thích nghi, và nếu người cha không có đủ sự bao dung, thấu hiểu mà chỉ biết dùng bạo lực để “uốn nắn”, bi kịch chắc chắn sẽ xảy ra.
Các vụ án tổn thương trẻ em hậu ly hôn thời gian qua cho thấy, việc tòa án giao quyền nuôi con mới chỉ là bước đầu. Điều quan trọng hơn là cơ chế giám sát sau ly hôn từ phía gia đình hai bên và các đoàn thể địa phương để đảm bảo đứa trẻ thực sự được sống trong một môi trường an toàn và lành mạnh.
3. Tiếng nói bảo vệ trẻ em và trách nhiệm giám sát mang tính chủ động
Điểm sáng duy nhất trong sự việc này là sự phát hiện kịp thời và hành động quyết đoán của người bà ngoại. Chỉ bằng sự nhạy cảm của tình yêu thương, bà đã nhận ra những biểu hiện bất thường như trầm lặng, mệt mỏi của cháu để từ đó tìm ra sự thật. Nếu không có sự can thiệp kịp thời này, những trận đòn roi “răn dạy” kia sẽ còn tiếp diễn đến bao giờ và hậu quả sẽ đi xa đến đâu?
Mạng xã hội trong trường hợp này cũng đã phát huy vai trò tích cực khi là công cụ giúp lan tỏa thông tin, tạo áp lực dư luận để cơ quan chức năng nhanh chóng vào cuộc xử lý nghiêm minh, không để sự việc bị chìm vào im lặng dưới danh nghĩa “chuyện riêng trong nhà”.
Thông điệp nhân văn hướng đến giá trị tích cực
Vụ việc hiện vẫn đang được Công an xã Quỳnh Anh điều tra, xử lý đúng theo trình tự pháp luật. Rồi đây, người có lỗi sẽ phải chịu những hình thức xử lý thích đáng. Nhưng điều quan trọng nhất vào lúc này là việc chữa lành vết thương trên cơ thể và cả những vết sẹo vô hình trong tâm hồn của bé U.
Trẻ em không có quyền lựa chọn hoàn cảnh sống, cũng không có quyền lựa chọn việc bố mẹ có hạnh phúc bên nhau hay không. Các bậc làm cha, làm mẹ dù không còn đi chung một con đường, xin hãy bớt đi cái tôi ích kỷ, hãy trang bị cho mình tư duy giáo dục hiện đại và văn minh để che chở cho những đứa con của mình. Đừng để những áp lực, bực dọc của cuộc sống người lớn trút xuống đôi vai gầy guộc của những đứa trẻ vô tội. Yêu thương và bảo vệ trẻ em chưa bao giờ là khẩu hiệu, đó là hành động và trách nhiệm của mỗi gia đình và toàn xã hội.




