Níu kéo bất thành, gã đàn ông 62 tuổi gây sốc khi dùng kéo đâm 3 người phụ nữ ở TPHCM
Ngày 12/6/2026, Tòa án Nhân dân TP.HCM đã mở phiên tòa xét xử sơ thẩm đối với bị cáo Đặng Văn Thê (62 tuổi, quê quán tại tỉnh Cà Mau) về tội danh “Giết người”. Tuy nhiên, một diễn biến bất ngờ đã xảy ra ngay tại nghị trường: Sau phần xét hỏi công khai, Hội đồng xét xử nhận thấy hồ sơ vụ án còn nhiều khoảng trống, nhiều chi tiết quan trọng chưa được làm sáng tỏ một cách toàn diện. Vì vậy, tòa đã quyết định trả hồ sơ để tiến hành điều tra bổ sung, nhằm bảo đảm tính khách quan và đúng người đúng tội.
Nhìn lại căn nguyên của vụ án, đây là một bi kịch đau lòng xuất phát từ sự đổ vỡ trong quan hệ tình cảm của những người không còn ở độ tuổi đôi mươi. Theo hồ sơ từ cơ quan tố tụng, vào khoảng tháng 5/2022, ông Thê và bà Huỳnh Diễm Kh. (kém ông Thê 14 tuổi) bắt đầu dọn về chung sống với nhau như vợ chồng tại một căn hộ thuộc phường An Phú Đông, TP.HCM. Tuy nhiên, cuộc sống “gá nghĩa mặn nồng” này không kéo dài được lâu. Đến tháng 8/2024, do những bất đồng sâu sắc trong quan điểm sống, bà Kh. quyết định chủ động chấm dứt mối quan hệ và chuyển đến ở cùng con gái ruột là chị Nguyễn Huỳnh Yến N. tại phường Tân Bình, TP.HCM.
Mọi chuyện có lẽ đã dừng lại ở một cuộc chia tay êm đẹp nếu như người trong cuộc biết bằng lòng với thực tại. Khoảng một tháng sau khi đường ai nấy đi, vào ngày 18/9/2024, ông Thê tìm đến sạp trái cây nơi bà Kh. đang làm việc để cố gắng hàn gắn tình cảm. Tại đây, cuộc đối thoại cuối cùng diễn ra trong sự ngậm ngùi, bà Kh. thậm chí đã tặng ông Thê một chiếc kính mắt để làm vật kỷ niệm cho đoạn tình duyên đã qua.
Trớ trêu thay, sự xuất hiện của chị Nguyễn Huỳnh Yến N. (con gái bà Kh.) nhằm can ngăn mẹ mình quay lại con đường cũ đã khiến bầu không khí trở nên căng thẳng. Đỉnh điểm là khi bà Võ Thị H. – chủ sạp trái cây – lên tiếng yêu cầu ông Thê rời đi và cảnh báo sẽ báo cơ quan chức năng nếu ông tiếp tục gây mất trật tự.
Trong cơn tức giận lên đến tột độ vì cảm thấy bị sỉ nhục và bị dồn vào đường cùng, gã đàn ông 62 tuổi đã đánh mất hoàn toàn lý trí. Ông Thê bất ngờ rút ra một mảnh kéo sắc nhọn và lao vào tấn công bà H. một cách điên cuồng. Hậu quả, người phụ nữ chủ sạp này bị đâm trúng nhiều nhát, chịu thương tật cơ thể lên tới 36%. Không dừng lại ở đó, cơn cuồng nộ của ông Thê tiếp tục trút xuống đầu bà Kh. (gây thương tích 1%) và chị N. (gây thương tích 4%) trước khi đám đông kịp can thiệp.
Sau khi gây ra vụ thảm án náo loạn, ông Thê bỏ trốn về miền Tây. Đến ngày 19/9/2024, nhận thức được hành vi sai trái của mình, đối tượng đã đến cơ quan công an tỉnh Bạc Liêu để đầu thú và khai nhận toàn bộ sự việc.
1. Cái bẫy tâm lý của “Khủng hoảng tuổi xế chiều” và sự chiếm hữu cực đoan
Vụ án của bị cáo Đặng Văn Thê không phải là trường hợp cá biệt trong xã hội hiện đại, nơi những vụ án “cuồng ghen” đang có xu hướng già hóa. Thông thường, công chúng dễ đổ lỗi cho giới trẻ về những hành vi bốc đồng trong tình yêu, nhưng thực tế cho thấy, xung đột tình cảm ở lứa tuổi trung niên và cao niên lại ẩn chứa những diễn biến tâm lý phức tạp và nguy hiểm hơn rất nhiều.
Ở tuổi 62, người đàn ông thường đối mặt với sự cô đơn, nỗi sợ bị bỏ rơi và sự suy giảm về vị thế xã hội cũng như sức khỏe. Khi tìm được một chỗ dựa tinh thần như mối quan hệ với bà Kh., họ có xu hướng dồn hết kỳ vọng và tâm sức vào đó. Đối với ông Thê, bà Kh. không chỉ là người tình, mà có thể là “chiếc phao cứu sinh” cuối cùng để gã bấu víu vào cuộc sống gia đình ở chặng cuối cuộc đời.
Khi “chiếc phao” này chủ động rời đi, tâm lý của đối tượng lập tức rơi vào trạng thái khủng hoảng nghiêm trọng. Sự từ chối của người tình, cộng thêm áp lực lời ra tiếng vào từ những người xung quanh (con gái và chủ sạp trái cây) đã vô tình kích hoạt cơ chế tự vệ tiêu cực: Biến tổn thương thành bạo lực. Mảnh kéo trong tay ông Thê lúc đó không chỉ là hung khí vật lý, mà nó là biểu hiện của một cái tôi bị tổn thương sâu sắc, muốn hủy diệt tất cả những gì ngáng đường hoặc dám chối bỏ mình.
2. Ranh giới mong manh giữa “Sự can thiệp cần thiết” và “Kích động bộc phát”
Nhìn nhận vụ án dưới góc độ khách quan và trung lập, chúng ta cần phân tích hành vi của các bên liên quan để rút ra bài học ứng xử trong cuộc sống thường nhật.
-
Về phía bà Kh.: Cách hành xử của bà khi tặng chiếc kính làm kỷ niệm thể hiện sự văn minh và mong muốn kết thúc trong hòa bình. Tuy nhiên, việc gặp gỡ người cũ tại nơi làm việc – một không gian công cộng mang tính sinh kế – đôi khi lại tạo ra những áp lực vô hình cho những người xung quanh.
-
Về phía chị N. và bà H. (chủ sạp): Sự can ngăn của người con gái và phản ứng bảo vệ nhân viên của người chủ sạp là hoàn toàn dễ hiểu và đúng đắn về mặt đạo lý. Họ muốn bảo vệ người thân của mình khỏi một mối quan hệ độc hại.
Tuy nhiên, bài học đắt giá ở đây là nghệ thuật xử lý khủng hoảng giao tiếp. Đối với những đối tượng đang trong trạng thái kích động tâm lý cao độ (như ông Thê lúc bấy giờ), những lời cảnh báo mang tính răn đe mạnh mẽ (như dọa báo công an, đuổi đi trực tiếp) đôi khi lại trở thành “mồi lửa” thổi bùng ngọn núi lửa đang chực chờ phun trào. Trong các tình huống xung đột có nguy cơ cao, việc xoa dịu, kéo dài thời gian hoặc tìm cách rút lui an toàn luôn là giải pháp tối ưu hơn việc đối đầu trực diện bằng ngôn từ mạnh.
3. Việc Tòa án trả hồ sơ: Điểm sáng của tinh thần Thượng tôn pháp luật và Tính nhân văn
Quyết định trả hồ sơ của Tòa án Nhân dân TP.HCM vào ngày 12/6 là một chi tiết cực kỳ đắt giá, thể hiện sự cẩn trọng, nghiêm minh và trách nhiệm cao của nền tư pháp Việt Nam.
Trong một vụ án “Giết người” với hành vi dùng hung khí nguy hiểm tấn công nhiều người, việc định tội danh và xác định mức độ hình phạt đòi hỏi một sự chính xác tuyệt đối. Tòa án không chỉ nhìn vào hậu quả thương tích (36%, 1%, 4%) để phán quyết, mà phải làm rõ:
-
Động cơ mục đích thực sự của bị cáo là gì? Có ý định tước đoạt mạng sống đến cùng hay chỉ là hành vi bộc phát muốn gây thương tích?
-
Hung khí (mảnh kéo) được chuẩn bị từ trước nhằm mục đích sát thương hay là vật dụng có sẵn tại hiện trường làm việc của nạn nhân?
-
Việc bị cáo chủ động ra đầu thú tại Bạc Liêu ngay ngày hôm sau và thành khẩn khai báo cần được cân nhắc như thế nào để bảo đảm chính sách khoan hồng của Nhà nước?
Việc trả hồ sơ để điều tra bổ sung không làm giảm đi tính răn đe của pháp luật, ngược lại, nó củng cố niềm tin của nhân dân vào một hệ thống pháp luật công bằng, không bỏ lọt tội phạm nhưng cũng không làm oan người sai phạm. Nó cho thấy pháp luật luôn lắng nghe, phân tích kỹ lưỡng từng tình tiết nhỏ nhất để đưa ra phán quyết thấu tình đạt lý.
4. Thông điệp tích cực: Học cách buông bỏ để tìm thấy sự bình yên
Khép lại câu chuyện đau lòng của ông Đặng Văn Thê, điều mà độc giả cần nhìn nhận không phải là sự thù hận, mà là bài học về sự tự nhận thức và kỹ năng sống.
Cuộc sống là một chuỗi những cuộc gặp gỡ và chia ly. Tình yêu, dù ở bất kỳ độ tuổi nào, cũng cần được xây dựng trên nền tảng của sự tự nguyện và tôn trọng lẫn nhau. Khi duyên đã hết, việc chấp nhận buông bỏ không phải là sự hèn nhát hay thất bại, mà là sự giải thoát cho chính bản thân mình và đối phương. Nếu ông Thê biết chấp nhận sự thật, giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng của một người đàn ông luống tuổi bên chiếc kính mắt kỷ niệm, thì có lẽ giờ đây ông đã được an yên vui vầy tuổi già, thay vì phải đối mặt với những năm tháng dài đằng đẵng sau song sắt nhà giam.
Bên cạnh đó, cộng đồng xã hội cũng cần có cái nhìn thấu hiểu và sẻ chia hơn đối với đời sống tinh thần của người cao tuổi. Sự quan tâm của gia đình, con cái đối với tâm tư, tình cảm của cha mẹ ở giai đoạn này là vô cùng quan trọng, giúp họ tránh được những suy nghĩ tiêu cực và những bước đi sai lầm không thể cứu vãn.
LỜI KẾT
Vụ án một lần nữa là hồi chuông cảnh tỉnh sâu sắc về việc kiểm soát cảm xúc cá nhân. Hãy nhớ rằng, một phút giận dữ có thể thiêu rụi cả một đời người, và bạo lực chưa bao giờ là chìa khóa để giải quyết bất kỳ một khúc mắc nào trong tình cảm.





