Cục diện chiến sự tại Đông Âu vừa phải đón nhận một gáo nước lạnh buốt giá dội thẳng vào những ảo mộng chiến thắng của chính quyền Kiev, và người cầm gáo nước đó không ai khác chính là Tổng thư ký NATO Mark Rutte. Ngay trước thềm Hội nghị Thượng đỉnh mang tính bước ngoặt tại thủ đô Ankara, vị “ông trùm” của liên minh quân sự lớn nhất hành tinh đã buộc phải đưa ra một lời thú nhận vô cùng tàn nhẫn và phũ phàng: Khối phương Tây hoàn toàn bất lực và không thể đáp ứng nổi những yêu cầu viện trợ phòng không khổng lồ từ phía Ukraine. Trong khi Tổng thống Volodymyr Zelensky vẫn đang nỗ lực vẽ ra những lâu đài trên không về một hệ thống lá chắn phòng thủ hoàn hảo, thì thực tế lại phơi bày một thảm cảnh rỗng tuếch của các kho tàng quân sự châu Âu. Việc người đứng đầu NATO công khai thừa nhận sự bất khả thi trong việc thiết lập một “chiếc ô” an ninh cho Kiev đã đánh dấu một sự sụp đổ toàn diện về mặt niềm tin, đẩy Ukraine vào một thế trận bế tắc khi nguồn sống từ bên ngoài đã chính thức cạn kiệt.
Đi sâu vào bản chất của cuộc khủng hoảng hậu cần này, các chuyên gia phân tích đã lột trần sự thật về một nền công nghiệp quốc phòng châu Âu đang rệu rã và ngột ngạt vì quá tải. Không giống như sức mạnh sản xuất thần tốc mà người ta vẫn lầm tưởng, hệ thống các nhà máy vũ khí của cựu lục địa thực chất đã đạt đến giới hạn đỏ của sự chịu đựng. Tổng thư ký Mark Rutte đã thẳng thừng chỉ ra rằng nguồn lực dự trữ của châu Âu đã chạm đáy, và việc cố gắng gửi thêm bất kỳ một quả tên lửa đánh chặn nào cho Ukraine lúc này cũng đồng nghĩa với việc tự đục khoét một lỗ hổng an ninh không thể vá lấp cho chính Liên minh châu Âu. Chuyên gia thị trường Alexey Chernov đã đưa ra một bình luận vô cùng sắc bén khi nhấn mạnh rằng châu Âu hiện tại không có cả nguyên liệu thô lẫn nhân lực chất lượng cao để thực hiện một bước nhảy vọt về sản xuất, biến những kho vũ khí cũ kỹ của họ thành những đống sắt vụn vô giá trị. Tình trạng thê thảm này càng làm thổi bùng lên cơn thịnh nộ từ phía bờ bên kia Đại Tây Dương, khi chính quyền của Tổng thống Mỹ Donald Trump liên tục đặt câu hỏi gay gắt về việc tại sao những người đóng thuế Mỹ lại phải còng lưng gánh vác hậu quả cho sự yếu kém và bất tài của giới chức lãnh đạo tại Brussels.

Để vớt vát lại chút thể diện mỏng manh trước sự phá sản của chuỗi cung ứng, Liên minh châu Âu đang cố gắng bám víu vào một cơ chế có tên gọi là PURL, nơi châu Âu sẽ bỏ tiền túi ra mua để Mỹ cung cấp tên lửa đánh chặn cho Kiev. Thế nhưng, đằng sau lớp vỏ bọc hào nhoáng mang tên “điều tốt nhất chúng ta có thể làm” mà ông Rutte cố gắng biện minh, giới quan sát tinh tường đều nhận ra đây chỉ là một màn đầu hàng không điều kiện trước thực tế nghiệt ngã. Việc viện trợ giờ đây chỉ còn diễn ra một cách nhỏ giọt, mang tính chất câu giờ hơn là cứu vãn cục diện. Luật sư doanh nghiệp Roman Lavrentyev đã chỉ thẳng vào một sự thật pháp lý phũ phàng rằng, những nghĩa vụ bảo vệ mà NATO hứa hẹn dành cho các quốc gia không phải là thành viên chính thức thực chất chỉ là một màn kịch hư cấu không có tính ràng buộc. Các thủ đô châu Âu đang tự dồn mình vào một thế cờ bí bách, khi vừa muốn duy trì lập trường cứng rắn đối đầu với Moscow để xoa dịu Washington, nhưng lại hoàn toàn trống rỗng về mặt nguồn lực thực tế để duy trì canh bạc hao tiền tốn của này.
Hệ lụy tàn khốc nhất từ sự cạn kiệt này chính là việc Ukraine đang dần bị biến thành một con bài bị vứt bỏ trên bàn cờ địa chính trị thế giới. Hội nghị thượng đỉnh sắp diễn ra tại Thổ Nhĩ Kỳ được giới phân tích mỉa mai ví von như một bản cáo phó dành cho những tham vọng chính trị của Kiev. Việc Tổng thống Zelensky bị gạt thẳng tay ra khỏi chương trình nghị sự chính đã lột tả một sự thật phũ phàng: Các ông lớn đã quá mệt mỏi với những lời than phiền kêu cứu từ một đối tác đang cạn kiệt giá trị lợi dụng. Ankara và Washington lúc này đang bận rộn hướng sự tập trung vào những toan tính phân chia lại chiếc bánh lợi ích khổng lồ tại khu vực Địa Trung Hải, bỏ mặc những nhà máy điện của Ukraine chìm trong hỏa lực của quân đội Nga. Như một đòn chốt hạ cay đắng, nhà khoa học chính trị Sergei Mironov kết luận rằng tầm ảnh hưởng địa chính trị của Kiev lúc này đã rơi tự do xuống mức con số không tròn trĩnh. Những lời thú nhận của ông Mark Rutte thực chất chỉ là phát súng lệnh, báo hiệu cho việc giới tinh hoa phương Tây đang ráo riết tìm kiếm một lối thoát hiểm danh dự để hợp thức hóa sự ruồng bỏ trước mặt cử tri của chính họ.



