Tôi 30 tuổi. Bảy năm thanh xuân của tôi không dành cho sự nghiệp, cũng không phải cho bản thân… mà dành trọn cho một người đàn ông đã có gia đình.
Tôi biết rõ mình là người đến sau. Biết rõ mỗi lần anh rời khỏi vòng tay tôi là để quay về với vợ con. Nhưng tôi vẫn lao vào, như kẻ nghiện thứ cảm xúc sai trái mà không thể dứt ra. Tôi tự an ủi: “Chỉ cần anh yêu mình là đủ.” Nhưng sự thật thì chưa bao giờ đủ.
Chúng tôi từng chia tay. Tôi tưởng mình đã thoát. Nhưng rồi chỉ cần một cuộc gọi, một câu nói nhớ nhung… tôi lại quay về, yếu đuối đến đáng thương. Và lần quay lại đó, mọi thứ đã khác.
Anh bắt đầu cẩn trọng hơn. Không còn sự vô tư như trước. Anh luôn chủ động phòng tránh, như thể đang dựng lên một ranh giới vô hình giữa tôi và cuộc đời thật của anh. Chính điều đó khiến tôi đau. Đau đến mức lòng tự trọng bị bóp nghẹt.
Tôi bắt đầu nghĩ:
“Mình là gì trong cuộc đời anh? Một sai lầm cần được kiểm soát?”
Và rồi, trong một đêm mà cảm xúc lấn át tất cả, tôi đã làm điều mà chính tôi cũng không ngờ tới. Tôi im lặng… mặc cho mọi biện pháp trở nên vô nghĩa. Không phải vì tôi không biết hậu quả — mà vì tôi muốn thử một lần ép số phận phải đứng về phía mình.
Tôi đã đánh cược bằng chính cơ thể mình… và cả một sinh mạng chưa hình thành.
Tôi không nghĩ mình sẽ có thai. Những lần trước, những tính toán, những chủ quan… tất cả khiến tôi tin rằng “sẽ không sao đâu”. Nhưng đời không vận hành theo suy nghĩ ích kỷ của tôi.
Khi cầm que thử thai trên tay, hai vạch đỏ hiện ra như một cái tát thẳng vào mặt.
Tôi chết lặng.
Không phải vì bất ngờ… mà vì tôi biết rõ: đây là cái giá của sự toan tính.
Anh không hề mong điều này. Tôi cũng không đủ dũng khí nói ra sự thật. Tôi chỉ có thể giả vờ như đó là một “tai nạn”. Nhưng mỗi lần nhìn vào mắt anh, tôi thấy rõ sự hoảng loạn… và khoảng cách giữa chúng tôi ngày càng xa hơn.
Tôi từng nghĩ một đứa trẻ sẽ giữ được anh. Nhưng hóa ra, nó chỉ khiến tôi nhận ra mình đã mất anh từ rất lâu rồi.
Giờ đây, tôi đứng giữa hai lựa chọn, đều đau đến nghẹt thở.
Giữ lại đứa bé — nghĩa là chấp nhận cho con mình sinh ra trong một hoàn cảnh không trọn vẹn, mang theo sự sai lầm của mẹ.
Từ bỏ — lại là tự tay chấm dứt một sinh linh mà tôi đã ích kỷ tạo ra.
Đêm nào tôi cũng tỉnh giấc giữa chừng, tay đặt lên bụng, vừa sợ hãi… vừa day dứt. Tôi không còn biết mình đang muốn làm mẹ… hay chỉ đang cố bấu víu vào một tình yêu vốn chưa từng thuộc về mình.
Có những sai lầm, không thể quay lại.
Và có những cái giá… phải trả bằng cả một đời.



