Chị gái tôi vừa mất, anh rể tôi đã t-ái hôn với cô ruột của tôi
Chị tôi – Lan – được báo là đã mất trong một vụ sạt lở khi đang trên đường từ miền núi về thành phố vào một buổi chiều mưa tháng Ba. Tin đến quá đột ngột, khiến cả gia đình tôi không ai kịp tin đó là sự thật. Đám tang diễn ra lặng lẽ, nặng nề. Anh rể tôi – Minh – gần như suy sụp, gầy đi trông thấy, lúc nào cũng đỏ hoe mắt vì khóc và mất ngủ. Con bé Na, con gái chị tôi, vẫn ngây thơ chạy quanh, thỉnh thoảng níu áo người lớn hỏi “Mẹ đâu rồi?”, khiến ai nghe cũng nghẹn lại. Trong những ngày đó, người ở bên Minh nhiều nhất lại là cô Liên – em gái ruột của mẹ tôi. Cô chưa lập gia đình, hiền lành, lại khéo chăm trẻ, nên ở lại giúp chăm Na, lo cơm nước, dọn dẹp. Ban đầu, tôi chỉ nghĩ đó là sự giúp đỡ của người thân trong lúc hoạn nạn.
Nhưng vài tháng sau, Minh gọi tôi ra quán cà phê và nói một câu khiến tôi chết lặng: anh định cưới cô Liên. Tôi tưởng mình nghe nhầm, nhưng anh chỉ cúi đầu, giải thích rằng Na cần có mẹ, rằng nhà cửa, giấy tờ cũng cần người đứng tên cùng. Giọng anh đều đều, lạnh lẽo như thể đang nói về một việc rất bình thường. Tôi hỏi anh có thấy quá nhanh không, nhưng anh chỉ đáp ngắn gọn: “Lan không còn nữa, anh phải sống tiếp.” Câu nói ấy khiến tôi không biết phải nói gì thêm.
Ngày cưới đến nhanh một cách đáng sợ. Rạp được dựng ngay sân nhà, ghế phủ khăn trắng, hoa giả treo dọc lối đi, mọi thứ vẫn đủ nghi thức như một đám cưới bình thường. Người thân hai bên đều có mặt, nhưng không khí nặng nề, ai cũng có cảm giác khó nói thành lời. Bé Na mặc váy trắng, chạy khắp nơi, thấy tôi thì ôm chặt hỏi nhỏ: “Dì ơi, hôm nay con có mẹ mới hả?” Tôi chỉ biết gật đầu cho qua, cổ họng nghẹn lại.
Buổi lễ bắt đầu, Minh đứng trên sân khấu trong bộ vest chỉnh tề, bên cạnh là cô Liên trong áo dài đỏ. MC nói những lời chúc quen thuộc, nhạc cưới vang lên đều đều. Mọi thứ tưởng chừng sẽ trôi qua như thế, cho đến khi cửa rạp bất ngờ bật mở. Một người phụ nữ bước vào, dáng gầy, tóc cắt ngắn, quần áo ướt sũng vì mưa. Ban đầu không ai nhận ra, nhưng khi bà tiến thêm vài bước, cả hội trường như chết lặng. Đó là chị Lan.
Tim tôi như ngừng đập. Minh tái mặt, lùi lại phía sau như vừa nhìn thấy điều không thể xảy ra. Cô Liên buông rơi bó hoa trên tay. Tiếng xì xào nổi lên khắp nơi, nhưng rồi tất cả nhanh chóng im bặt. Chị Lan đứng đó, nhìn thẳng lên sân khấu, giọng khàn đi: “Em chưa chết.” Chị kể mình bị cuốn xuống khe suối hôm tai nạn, được người dân cứu, nhưng mất liên lạc và không có giấy tờ nên phải mất nhiều tháng mới tìm được đường về. Chị nói đã gọi về nhà nhiều lần nhưng không ai bắt máy, rồi dừng lại, ánh mắt dừng trên Minh: “Và hôm nay… em thấy anh cưới người khác.”
Không ai nói được lời nào. Minh run rẩy bước xuống, môi mấp máy, nhưng không thể nói thành câu. Không khí như đông cứng lại. Đúng lúc đó, bé Na chạy lại, nhìn người phụ nữ trước mặt, chần chừ một giây rồi bật lên: “Mẹ…?” Chị Lan quỳ xuống, ôm chặt con vào lòng, bật khóc. Cô Liên đứng im, nước mắt chảy dài, không còn chút sức lực nào để phản ứng. Đám cưới chưa kịp bắt đầu đã tan vỡ ngay trước mắt tất cả mọi người. Và giữa căn rạp đầy hoa cưới, thứ còn lại không phải là niềm vui… mà là sự thật phơi bày khiến không ai dám đối diện.



