“Đi trao quà từ thiện, giám đốc sốc nặng khi gặp người yêu cũ – bất ngờ lớn nhất là cậu bé đang ôm mẹ, chính là con anh”

Trên con đường đất đỏ uốn lượn giữa núi rừng Tây Bắc, đoàn từ thiện từ từ tiến vào bản nhỏ, nơi sương xuân vẫn còn phủ mờ trên mái nhà và con đường quanh co. Gió lạnh vẫn cắt da, nhưng người dân xếp hàng từ sớm, mắt ánh lên niềm mong chờ những phần quà mùa xuân.

Hưng – giám đốc một công ty logistics lớn ở thành phố – ngồi trên chiếc xe đi đầu. Ít ai biết rằng chuyến đi này không chỉ là từ thiện. Với Hưng, nơi đây mang theo một phần ký ức mà anh tưởng đã ngủ yên: một người con gái đã từng chiếm trọn trái tim anh, rồi bỗng biến mất không lời từ biệt nhiều năm trước.

Đoàn dựng bàn phát quà, chăn, áo, bánh kẹo lần lượt trao đến tay từng người dân. Hưng đứng một lúc, lặng nhìn dòng người nối đuôi nhau, thì ánh mắt anh bỗng dừng lại ở cuối hàng.

Một người phụ nữ mặc áo khoác cũ, tóc búi gọn, gương mặt gầy nhưng không thể lẫn vào đâu. Ngay lập tức, tim Hưng đập loạn nhịp. Cô ấy… là Lan – mối tình đầu, người đã bỏ anh ra đi cách đây bốn năm, để lại anh với những ngày tháng trống rỗng.

Hưng bước chậm lại, môi mấp máy muốn gọi tên cô. Mỗi bước chân như kéo anh trở về quá khứ, lần đầu họ gặp nhau trong giảng đường đại học, lần đầu nắm tay nhau dưới những tán cây mùa thu.

Nhưng đúng lúc ấy, một tiếng trẻ con vang lên trong trẻo:

– “Mẹ ơi!”

Một cậu bé khoảng bốn tuổi chạy ào tới, ôm chầm lấy chân Lan, cười tít mắt. Hưng đứng chết lặng, nhưng chưa gì đã thấy tim mình thắt lại hơn. Khi cậu bé ngẩng đầu… đôi mắt ấy, sống mũi cao, cằm cương nghị… chính là bản sao hoàn hảo của Hưng.

Cả không gian như dừng lại. Hưng lặng người. Lan nhìn anh, đôi mắt ngạc nhiên pha chút sợ hãi:

– “Hưng… sao anh ở đây?”

– “Anh… anh không nghĩ sẽ gặp em ở đây…” – Hưng thốt ra, giọng nghẹn lại.

Cậu bé kéo tay Lan, nhìn Hưng với ánh mắt tò mò:

– “Bố ơi, ông đi đâu vậy?”

Hưng như chết lặng lần nữa. Bố sao lại…? Không, anh biết ngay, cậu bé này chính là con trai anh, đứa con mà anh không hề hay biết.

Lan đứng im, hơi run, giọng thấp:

– “Anh… con trai chúng ta… em giữ bí mật vì sợ anh sẽ không tin.”

Hưng không biết phải nói gì. Bao nhiêu năm dồn nén, bao nhiêu ngày tháng tưởng mất, bây giờ quay trở lại trong một khoảnh khắc, tất cả ùa về như cơn lũ.

Cậu bé bám lấy tay mẹ, ngoác miệng cười:

– “Bố đến chơi với con chứ?”

Lan nhìn Hưng, ánh mắt vừa trách, vừa ngại, vừa hy vọng. Hưng hít một hơi sâu, lần đầu trong nhiều năm, trái tim anh như được sưởi ấm bởi một phần ký ức đã mất.

Nhưng không khí vẫn nặng nề: cả bản lặng đi, ánh mắt của mọi người theo dõi ba người đứng giữa con đường đất đỏ, giữa những túi quà và những nụ cười bẽn lẽn. Một câu chuyện tưởng như bình thường về từ thiện, lại biến thành một cuộc hội ngộ không ai ngờ: quá khứ, hiện tại và tương lai cùng chạm nhau trong khoảnh khắc ấy.

Hưng bước tới, cúi xuống nhìn cậu bé, rồi nhìn Lan, nhẹ nhàng:

– “Anh sẽ không bỏ lỡ nữa đâu…”

Lan khẽ gật, nắm chặt tay cậu con trai nhỏ, và lần đầu sau nhiều năm, họ cùng nhau đứng giữa rừng núi, nơi ký ức cũ vừa gặp hiện tại, mở ra một chương mới chưa biết sẽ ra sao.

More From Forest Beat

TP.HCM: Đang chơi pickleball thì gục ngã tử vong, thông tin...

TP.HCM: Đang chơi pickleball thì gục ngã tử vong, thông tin mới từ cơ quan công an gây chú ý Một sự cố thương tâm...
Thời sự
10
minutes

Dấu hiệu bất thường của nghi phạm trước vụ thảm án...

Dấu hiệu bất thường của nghi phạm trước vụ thảm án Bắc Ninh, hé lộ động cơ sát hại 3 mẹ con rồi tự...
Thời sự
14
minutes

Ai là người duy nhất chạy thoát trong vụ thảm án...

Ai là người duy nhất chạy thoát trong vụ thảm án khiến 3 mẹ con tử vong ở Bắc Ninh? PHẦN 1: Phía sau cánh...
Thời sự
14
minutes

Đồng Tháp: Mưa giông kinh hoàng quật ngã hàng chục cây...

Vào chiều ngày hôm nay, một trận mưa giông kèm theo lốc xoáy với cường độ cực mạnh đã bất ngờ quét qua khu...
Thời sự
8
minutes
spot_img