Tôi – Lan – lấy chồng năm 25 tuổi, khi vừa ra trường và có công việc ổn định tại thành phố. Nghe người ngoài nói, tôi “may mắn” khi lấy được Tùng – con trai gia đình giàu có, mẹ chồng là bà Hạnh, nổi tiếng kinh doanh bất động sản và quyền lực. Nhưng chỉ khi sống chung, tôi mới nhận ra vẻ hào nhoáng kia chẳng bảo chứng hạnh phúc gì. Ngay những ngày đầu, ánh mắt soi mói và lời nói mỉa mai của bà khiến tôi lạnh sống lưng. “Con gái nhà quê như cô mà dám bước chân vào nhà này là phúc lớn lắm đấy!” – bà nói trước mặt họ hàng, và tôi chỉ biết cố nhẫn nhịn, hy vọng thời gian sẽ thay đổi mọi thứ.
Nhưng càng ngày, sự khinh bỉ của bà Hạnh càng hiện rõ, còn Tùng – chồng tôi – chẳng bao giờ đứng về phía vợ. Khi biết mình mang thai, tôi mừng đến rơi nước mắt, nghĩ rằng tin vui sẽ khiến mẹ chồng dịu dàng hơn, chồng quan tâm hơn. Nhưng không, bà chỉ lạnh lùng: “Giữ được thì giữ, không thì thôi. Nhà này đâu thiếu người nối dõi!” Tùng thì mải mê nhậu nhẹt, về nhà lăn ra ngủ, chẳng hề hỏi han tôi ăn uống hay có mệt mỏi không.
Những tháng đầu thai kỳ, tôi bị nghén dữ dội, ăn gì cũng nôn, nhưng vẫn phải giặt giũ, nấu nướng, bê từng thùng gạo, thùng nước theo lệnh bà. Khi tôi than mệt, bà quát: “Mang bầu không phải bệnh đâu, ngày xưa tôi còn đi làm nặng hơn thế mà!”
Hôm đó, đang rửa bát, tôi bất ngờ chóng mặt, ngã xuống nền bếp. Tỉnh lại, tôi thấy mình nằm trên giường, Tùng và bà Hạnh đứng bên, khuôn mặt đỏ bừng giận dữ. “Cô mang thai mà còn dám qua lại với người khác!” – bà quát. Tôi sửng sốt, chưa hiểu gì thì bà ném vào mặt tôi mấy tấm ảnh tôi đi ăn trưa cùng đồng nghiệp nam. Tôi run rẩy giải thích: đó là anh Minh, đồng nghiệp phòng con, hôm trước anh ấy chỉ đưa con tôi đi khám do đau bụng. Nhưng chẳng ai chịu nghe. Tùng đỏ mặt, siết chặt tay: “Cô muốn ở với nó thì biến khỏi đây!”
Bà Hạnh lao tới, kéo tôi đứng dậy, vừa chửi vừa lột hết quần áo trên người tôi. Nước mắt tôi rơi ràn rụa, giọng run run: “Mẹ… con đang mang thai… xin mẹ đừng làm thế!” Nhưng lời cầu xin vô vọng. Cả cơ thể tôi run rẩy, cảm giác bị phản bội và cô lập đến tận cùng. Tôi nhận ra rằng tiền bạc hay danh tiếng chẳng thể bảo vệ ai khỏi bạo lực tinh thần và sự độc ác từ chính người thân. Khoảnh khắc đó, tôi cảm nhận được nỗi sợ hãi và tổn thương sâu sắc, thứ mà tôi biết sẽ ám ảnh cả cuộc đời mình.




