Tôi đã từng tin câu nói đó. Không phải vì nó đúng, mà vì lúc đó tôi cần một lý do để tiếp tục ở lại. Lần đầu tiên anh tát tôi, tôi sốc đến mức không khóc nổi, tai ù đi, đầu óc trống rỗng như vừa bị kéo ra khỏi chính mình. Nhưng ngay sau đó, anh ôm chặt tôi, run rẩy xin lỗi, nói rằng anh chỉ vì quá yêu nên không kiểm soát được. Và tôi đã tin. Không phải vì tôi ngây thơ, mà vì nếu không tin, tôi sẽ phải đối diện với một sự thật còn đáng sợ hơn — rằng người tôi yêu lại có thể làm tổn thương tôi như vậy.
Rồi mọi thứ lặp lại như một vòng tròn không có lối thoát: ghen tuông, nghi ngờ, cãi vã, đập phá, và đôi khi là tôi. Anh ghen vì những điều nhỏ nhặt đến vô lý — một tin nhắn đến muộn, một nụ cười với người khác, một lần tôi về trễ. Tôi bắt đầu thay đổi, cắt bớt bạn bè, hạn chế ra ngoài, luôn báo cho anh biết mình đang ở đâu, làm gì, với ai. Tôi sống như một người phải xin phép để được tồn tại trong chính cuộc đời mình. Tôi tự nhủ mình đang giữ gìn tình yêu, rằng anh chỉ yêu sai cách, rằng một người nhớ tôi thích ăn gì, chờ tôi về mỗi tối, không thể là người xấu. Nhưng rồi một ngày, tôi nhìn vào gương và không nhận ra chính mình nữa — ánh mắt trống rỗng, môi luôn mím chặt, cổ tay đầy những vết bầm chưa kịp tan.
Tối hôm đó, mọi thứ lại xảy ra. Vẫn là một lý do nhỏ nhặt, vẫn là cơn giận quen thuộc. Đồ đạc vỡ, cánh cửa bị đạp mạnh, và tôi ngã xuống sàn. Đầu óc quay cuồng, cơ thể đau nhức, nhưng lần này tôi không khóc. Tôi chỉ nằm đó và tự hỏi: “Đây có phải là tình yêu không?” Như mọi lần, anh hoảng loạn ôm tôi, xin lỗi, nói rằng anh chỉ sợ mất tôi, rằng anh không thể sống thiếu tôi. Nhưng lần này, tôi không ôm lại. Tôi nhìn anh thật lâu, và lần đầu tiên, tôi không thấy một người đáng thương mà thấy một người đã quen với việc làm tôi đau rồi giữ tôi lại bằng nước mắt. Tôi nhẹ nhàng gỡ tay anh ra, giọng bình tĩnh đến lạ: “Anh không sợ mất tôi… anh chỉ sợ không còn ai chịu đựng anh như tôi nữa.” Anh sững lại, còn tôi đứng dậy, dù vẫn run, nhưng trong đầu đã rõ ràng hơn bao giờ hết — đó không phải là tình yêu, mà là một cái lồng, nơi tôi đã tự nhốt mình quá lâu và gọi nó bằng hai chữ “ở lại”.



