Trước đêm tân hôn, bố dượng gọi tôi vào phòng riêng… điều xảy ra sau đó khiến tôi không thể lấy chồng như dự định

Đêm trước ngày cưới, tôi đứng lặng trước gương rất lâu.

Chiếc váy cưới trắng ôm lấy cơ thể, lớp ren mềm chạm nhẹ vào da, đẹp đến mức chính tôi cũng thấy lạ lẫm. Ngày mai, tôi sẽ trở thành vợ của người ta. Mọi thứ lẽ ra phải trọn vẹn… nhưng không hiểu sao, trong lòng tôi vẫn có một khoảng trống mơ hồ.

Tôi lớn lên chỉ với mẹ. Bố mất khi tôi còn nhỏ, ký ức về ông gần như chỉ còn lại vài tấm ảnh cũ. Mẹ một mình nuôi tôi suốt những năm tháng khó khăn nhất. Rồi một ngày, ông Hùng bước vào cuộc sống của chúng tôi.

Ông không nói nhiều. Không hỏi han dồn dập, không cố tỏ ra gần gũi. Nhưng ông luôn có mặt đúng lúc. Những ngày mưa, ông đứng đợi tôi trước cổng trường. Những lần tôi ốm, ông lặng lẽ đặt bát cháo nóng trước cửa phòng. Ông làm mọi thứ… nhưng chưa bao giờ nói thương tôi. Và tôi cũng chưa từng gọi ông là “bố”.

Giữa chúng tôi luôn tồn tại một khoảng cách rất mỏng… nhưng không ai bước qua.

“Cốc… cốc…”

Tiếng gõ cửa khiến tôi giật mình.

– “Con xuống phòng chú một lát được không? Chú có chuyện muốn nói.”

Tôi đứng im vài giây. Tim đập nhanh bất thường.

Đêm trước ngày cưới… ông lại gọi tôi vào phòng riêng?

Một cảm giác khó tả len vào trong đầu. Tôi không biết đó là lo lắng hay sợ hãi.

Tôi đặt chiếc lúp cưới xuống, mở cửa bước ra ngoài. Hành lang tối hơn bình thường. Mỗi bước chân của tôi trên cầu thang nghe rõ đến mức khiến tôi càng thêm bất an.

Cửa phòng ông khép hờ. Ánh đèn vàng hắt ra, mùi trà sen quen thuộc thoang thoảng.

Tôi đẩy cửa bước vào.

Ông đang ngồi đó, trước mặt là một chiếc hộp gỗ cũ. Ông không nhìn tôi ngay, như đang do dự điều gì đó rất lâu rồi.

Không gian im lặng đến nghẹt thở.

– “Chú gọi con… có chuyện gì vậy ạ?” – tôi lên tiếng, giọng nhỏ hơn bình thường.

Ông ngẩng lên. Ánh mắt ông khiến tôi khựng lại. Không còn là vẻ điềm tĩnh quen thuộc, mà là một sự nặng nề… như thể ông đang mang theo điều gì đó suốt nhiều năm.

Ông đẩy chiếc hộp về phía tôi.

– “Mở ra đi.”

Tay tôi hơi run khi chạm vào nắp hộp.

Không hiểu sao… tôi có cảm giác sau khi mở nó, mọi thứ sẽ không còn như trước nữa.

Tôi hít một hơi, rồi mở ra.

Bên trong là những lá thư cũ, vài tấm ảnh đã ố vàng… và một chiếc vòng bạc quen thuộc đến mức tim tôi thắt lại.

Đó là đồ của bố tôi.

Tôi chết lặng.

– “Sao… sao chú lại có…” – tôi không nói trọn câu.

Ông thở dài.

– “Trước khi mất… bố con đã tìm gặp chú.”

Tôi như bị ai đó đánh mạnh vào ngực.

– “Ông ấy biết mình không còn nhiều thời gian… nên nhờ chú chăm sóc hai mẹ con con.”

Tai tôi ù đi. Tôi không nghe rõ nhịp tim của mình nữa.

– “Nhưng có một chuyện… chú chưa từng nói.”

Giọng ông trầm xuống.

Tôi nhìn ông, không hiểu vì sao nước mắt đã bắt đầu rơi.

– “Chú không ở lại chỉ vì lời hứa.”

Không khí như đông cứng lại.

– “Chú ở lại… vì chú thương con.”

Tôi sững người.

Bao nhiêu ký ức bỗng tràn về cùng lúc.

Những buổi chiều mưa, ông đứng đợi tôi.

Những lần tôi cáu gắt, ông chỉ im lặng.

Những đêm tôi sốt cao, ông thức trắng mà không nói một lời.

Tôi cứ nghĩ… đó chỉ là trách nhiệm.

Hóa ra… không phải.

– “Ngày mai con sẽ có gia đình riêng…” – ông nói chậm rãi – “Chú không muốn mang theo điều này đến hết đời.”

Ông cầm chiếc vòng bạc, đặt vào tay tôi.

– “Đây là thứ bố con muốn trao cho con… vào ngày con lấy chồng.”

Tôi bật khóc.

Không phải vì đau… mà vì mọi thứ trong lòng tôi vỡ ra cùng lúc.

Tôi bước tới, ôm lấy ông.

Đó là lần đầu tiên trong đời.

– “Con xin lỗi…” – tôi nghẹn lại – “Con chưa từng gọi chú là bố…”

Ông khựng lại vài giây.

Rồi bàn tay ông run run đặt lên lưng tôi.

– “Không sao…” – giọng ông rất khẽ – “Bây giờ… cũng chưa muộn.”

Tôi siết chặt ông hơn.

Đêm hôm đó, tôi đã khóc rất nhiều.

Nhưng lần đầu tiên… tôi không còn thấy khoảng cách giữa chúng tôi nữa.

Và cũng lần đầu tiên, tôi hiểu rằng…

Có những người không nói yêu.

Nhưng lại dùng cả cuộc đời… để chứng minh điều đó.

anh minh hoa

More From Forest Beat

TP.HCM: Đang chơi pickleball thì gục ngã tử vong, thông tin...

TP.HCM: Đang chơi pickleball thì gục ngã tử vong, thông tin mới từ cơ quan công an gây chú ý Một sự cố thương tâm...
Thời sự
10
minutes

Dấu hiệu bất thường của nghi phạm trước vụ thảm án...

Dấu hiệu bất thường của nghi phạm trước vụ thảm án Bắc Ninh, hé lộ động cơ sát hại 3 mẹ con rồi tự...
Thời sự
14
minutes

Ai là người duy nhất chạy thoát trong vụ thảm án...

Ai là người duy nhất chạy thoát trong vụ thảm án khiến 3 mẹ con tử vong ở Bắc Ninh? PHẦN 1: Phía sau cánh...
Thời sự
14
minutes

Đồng Tháp: Mưa giông kinh hoàng quật ngã hàng chục cây...

Vào chiều ngày hôm nay, một trận mưa giông kèm theo lốc xoáy với cường độ cực mạnh đã bất ngờ quét qua khu...
Thời sự
8
minutes
spot_img