Tôi 42 tuổi, kết hôn đã bảy năm, có hai cô con gái. Suốt từng ấy năm, tôi luôn nghĩ mình là một người chồng có trách nhiệm: đi làm kiếm tiền, để vợ ở nhà chăm con, lo nội trợ. Tôi tin đó là cách tốt nhất để gia đình ổn định, con cái đủ đầy. Vợ tôi trước đây cũng hiền lành, ít khi cãi vã, mọi chuyện trong nhà gần như êm ấm.
Cho đến khi con gái út lên ba, vợ tôi bắt đầu nói muốn đi làm. Ban đầu tôi không muốn, phần vì lo con cái, phần vì sợ cuộc sống xáo trộn. Nhưng cô ấy nói nhiều, tỏ ra ngột ngạt, tôi đành đồng ý, nghĩ rằng chỉ cần cô ấy vui là được.
Không ngờ, chỉ sau hai tuần đi làm… mọi thứ đảo lộn hoàn toàn.
Vợ tôi bắt đầu thay đổi một cách khó hiểu. Cô ấy về nhà muộn hơn, hay cáu gắt vô cớ. Những chuyện nhỏ nhặt trước đây bỏ qua thì giờ lại bị moi ra để gây sự. Không chỉ với tôi, cô ấy còn tỏ thái độ với cả bố mẹ tôi. Có hôm, chỉ vì một câu nói không vừa ý, cô ấy lớn tiếng chửi bới ngay trước mặt con cái, không còn giữ chút thể diện nào cho gia đình.
Tôi từ ngạc nhiên chuyển sang bực bội, rồi dần dần là tức giận. Tôi không hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, như thể người phụ nữ tôi sống cùng suốt bảy năm đã biến mất, thay vào đó là một người hoàn toàn xa lạ.
Đỉnh điểm là một buổi tối, khi cô ấy lại tiếp tục gây chuyện, lời qua tiếng lại ngày càng căng thẳng. Trong cơn nóng giận mất kiểm soát, tôi đã tát vợ vài cái.
Ngay sau đó, tôi biết mình sai. Nhưng đã quá muộn.
Cô ấy không khóc, không làm ầm lên như tôi tưởng. Cô ấy chỉ im lặng, ánh mắt lạnh lẽo đến đáng sợ. Và vài ngày sau, tôi nhận được tin: vợ đã nộp đơn ra tòa, nhất quyết đòi ly hôn.
Tôi hoảng thật sự.
Tôi xuống nước, gọi điện, nhắn tin, tìm đến tận nơi để xin cô ấy quay về. Tôi nói mình sai, nói vì nóng giận nhất thời, nói vì vẫn còn gia đình, còn hai đứa con… Nhưng tất cả đều vô ích. Cô ấy lạnh lùng từ chối, không cho tôi một cơ hội nào.
Tôi tìm đến bên nhà vợ, hy vọng người thân cô ấy có thể khuyên nhủ. Nhưng điều tôi nhận lại còn tệ hơn. Họ nhìn tôi bằng ánh mắt nghi ngờ, thậm chí là trách móc. Hóa ra, vợ tôi đã kể với họ một câu chuyện hoàn toàn khác — rằng tôi là người chồng tệ bạc, gia trưởng, thường xuyên áp đặt và đối xử không tốt với cô ấy.
Tôi như bị dội một gáo nước lạnh.
Điều khiến tôi đau nhất không phải là việc bị hiểu lầm, mà là việc chính người vợ đầu ấp tay gối suốt bảy năm lại có thể dựng lên một câu chuyện như vậy về tôi. Những người bên nhà vợ gần như tin hết lời cô ấy, thậm chí còn ủng hộ việc ly hôn.
Tôi bắt đầu hoang mang.
Liệu có phải chỉ vì công việc mới mà cô ấy thay đổi đến vậy?
Hay phía sau còn điều gì khác… một mối quan hệ khác mà tôi không hề biết?
Tôi không dám khẳng định, nhưng sự nghi ngờ cứ lớn dần trong đầu.
Giờ đây, tôi đứng trước nguy cơ mất đi gia đình mà tôi đã cố gắng xây dựng suốt bao năm. Hai đứa con gái còn quá nhỏ để hiểu chuyện, nhưng tôi biết nếu ly hôn xảy ra, chúng sẽ là người chịu tổn thương nhiều nhất.
Tôi đã hạ cái tôi của mình xuống, đã nhận sai, đã cố níu kéo… nhưng dường như mọi thứ đã đi quá xa.
Một cái tát trong phút nóng giận — tôi tưởng chỉ là sai lầm nhất thời.
Không ngờ, nó lại là giọt nước tràn ly… cuốn trôi cả một cuộc hôn nhân.



