Có con với cả vợ và người khác, giám đốc cay đắng nhận cái kết không ngờ
Ở tuổi 51, tôi từng tự mãn rằng mình là kẻ nắm giữ vận mệnh trong lòng bàn tay. Là một giám đốc có tiếng trong giới kinh doanh, tôi điều khiển hàng trăm nhân viên, thao túng những con số hàng chục tỷ. Nhưng cay đắng thay, tôi lại không nhận ra mình chỉ là một con rối trên sân khấu do chính vợ mình dựng lên.
Tôi và Lan kết hôn đã lâu. Trong mắt thiên hạ, chúng tôi là cặp đôi kiểu mẫu. Nhưng sâu thẳm trong tôi luôn có một nỗi mặc cảm không tên. Sau 4 năm ròng rã chạy chữa, chúng tôi mới có một mụn con gái. Là con trưởng của một dòng họ lớn, áp lực phải có “người nối dõi” khiến tôi luôn cảm thấy mình ngồi “chiếu dưới” mỗi khi về quê.
Đó là lý do tôi tìm đến My. My trẻ trung, ngọt ngào và quan trọng nhất, cô ấy hứa sẽ cho tôi thứ mà Lan không thể: Một thằng con trai.
Khi tôi công khai qua lại với My, tôi đã chuẩn bị tâm lý cho một trận cuồng phong. Nhưng lạ thay, Lan bình thản đến mức tôi thấy rợn người. Cô ấy không đánh ghen, không khóc lóc, vẫn chu toàn cơm nước và chăm lo cho tôi từng chút một. Tôi tự đắc nghĩ rằng: “À, vật chất quyết định ý thức. Lan khôn ngoan đấy, cô ấy hiểu rằng rời bỏ tôi, cô ấy chẳng là gì cả.”
Ngày My báo tin cái thai trong bụng là con trai, tôi như mở cờ trong bụng. Tôi vung tiền không tiếc tay, mua nhà, sắm xe và hứa chắc nịch sẽ để lại toàn bộ gia sản cho “hoàng tử bé”. Sự im lặng của Lan lúc đó, tôi cứ ngỡ là sự đầu hàng của một người đàn bà thất thế. Tôi thậm chí còn cảm thấy mình thật oai phong khi giữ được “trong ấm ngoài êm”, điều khiển được cả vợ lẫn bồ hòa thuận.
Khi đứa bé tròn một tháng tuổi, tôi ngạo mạn đề nghị Lan cho phép tổ chức một bữa tiệc nhỏ để “hai gia đình” chính thức nhận mặt nhau. Tôi muốn các con mình lớn lên như anh em một nhà. Lan mỉm cười, cái gật đầu hào phóng của cô ấy lúc đó khiến tôi cảm động đến mức suýt chút nữa đã thấy tội lỗi.
Bữa tiệc diễn ra tại một căn biệt thự kín đáo. Sau khi Lan khéo léo bảo con gái lên lầu, không gian chỉ còn lại ba người lớn và đứa bé đang ngủ say. Tôi đang nâng ly định phát biểu về sự “đoàn kết” thì Lan đặt chén trà xuống, giọng nhẹ tênh nhưng lạnh buốt:
“My này, em nên nói thật đi. Đứa trẻ này… là con của ai?”
My biến sắc, gắt lên: “Chị nói gì lạ vậy? Đây là cốt nhục của anh Trường!”
Lan bật cười, tiếng cười khô khốc vang vọng cả gian phòng: “Em đừng lừa anh ấy nữa. Vì em có lừa, cũng không qua mắt được người đã lừa anh ấy suốt 15 năm nay đâu. Chồng chị… vốn dĩ vô sinh từ trẻ. Làm sao có thể tạo ra được hình hài này?”
Đất trời dưới chân tôi như sụp đổ. Tôi đứng bật dậy, quát tháo để che lấp đi nỗi sợ hãi đang dâng trào. Tôi túm lấy tay Lan, định gằn giọng bảo vệ nhân tình thì cô ấy đẩy nhẹ tay tôi ra, ánh mắt nhìn tôi đầy thương hại:
“Anh đừng diễn nữa. Anh tưởng đứa con gái ở trên lầu là con anh sao? Không, Trường ạ. Tôi cũng giống cô ta thôi, tôi đã phải ‘mượn giống’ từ một người khác để giữ cái ghế phu nhân giám đốc này đấy. Tôi định mang bí mật này xuống mồ, nhưng nhìn anh ngu ngốc cung phụng cho một đứa trẻ lạ hoắc khác, tôi thấy nực thực sự.”
Tôi quay sang nhìn My. Cô nhân tình bé nhỏ mà tôi từng yêu chiều nay run rẩy, rồi quỳ sụp xuống thú nhận rằng đứa bé là con của cô ta với gã bạn trai cũ. Cô ta chỉ lợi dụng tôi như một “cái mỏ vàng” để nuôi dưỡng gia đình thực sự của mình.
Hóa ra, suốt bao nhiêu năm qua, tôi chỉ là một “gã đổ vỏ” vĩ đại. Tôi tự hào về dòng máu của mình, tự hào về khả năng đàn ông, để rồi nhận ra mình chỉ là một trò đùa không hơn không kém.
Sau đêm đó, Lan đưa cho tôi một tờ đơn ly hôn đã soạn sẵn. Cô ấy đưa ra hai lựa chọn, cả hai đều tàn khốc như nhau:
Quay về làm một người cha, người chồng mẫu mực: Sống trong sự giả dối, tiếp tục chu cấp cho cô ấy và đứa con gái không cùng huyết thống để giữ lại cái mác giám đốc và danh dự hão huyền. Đổi lại, bí mật về sự vô sinh và sự phản bội của cô ấy sẽ được giữ kín.
Ly hôn và ra đi tay trắng: Lan nắm trong tay toàn bộ bằng chứng tôi ngoại tình, vi phạm nghiêm trọng luật hôn nhân. Với những gì cô ấy chuẩn bị, tôi sẽ mất toàn bộ tài sản, công ty và quan trọng nhất là danh dự. Thiên hạ sẽ cười vào mặt gã giám đốc tài ba bị hai người đàn bà dắt mũi.
Tôi nhìn vào gương, thấy một gã đàn ông 51 tuổi với mái tóc chớm bạc, trông thật lố bịch trong bộ vest đắt tiền. Tôi đã chọn cách thứ nhất.
Tôi chọn sống tiếp trong căn nhà đầy mùi dối trá đó. Mỗi ngày, tôi vẫn phải mỉm cười hôn lên trán đứa con gái không phải của mình, vẫn phải đóng vai người chồng hạnh phúc bên cạnh người đàn bà đã đâm tôi một nhát chí mạng. My đã biến mất cùng số tiền cuối cùng tôi cho cô ta, còn tôi thì mắc kẹt trong nấm mồ do chính mình đào.
Cái giá của sự phản bội và sĩ diện hão là một cuộc đời “sống mòn” trong cay đắng. Tôi có tất cả: tiền bạc, địa vị, chức danh… nhưng thực chất, tôi chẳng có gì cả. Ngay cả một dòng máu thực sự để nối dõi, tôi cũng không có quyền ước ao. Đây chính là bản án chung thân dành cho tôi – kẻ đã tưởng mình là chủ nhân, nhưng hóa ra chỉ là một thằng hề tội nghiệp.





