Ghen tuông học đường: Nữ sinh bị ép quỳ gối, liếm chân “chị đại” giữa đường và tin nhắn thách thức
Mới đây, mạng xã hội xôn xao trước bài đăng của một phụ huynh phản ánh về vụ việc con mình bị một nhóm bạn hành hung nghiêm trọng. Sự việc được cho là xuất phát từ những mâu thuẫn tình cảm tuổi học trò. Theo nội dung chia sẻ, nạn nhân không chỉ chịu thương tích về thể xác đến mức phải điều trị tại phòng cấp cứu mà còn bị xúc phạm nặng nề về nhân phẩm. Những hình ảnh lan truyền cho thấy nạn nhân bị ép quỳ gối, chịu các hành vi hạ nhục trước sự chứng kiến của nhóm bạn. Đáng chú ý, gia đình nạn nhân cho biết sau khi sự việc xảy ra, phía các cá nhân liên quan vẫn có thái độ thách thức, chưa nhận thức được mức độ nghiêm trọng của hành vi. Hiện tại, vụ việc đang thu hút sự quan tâm lớn từ dư luận với nhiều ý kiến bày tỏ sự lo ngại về tình trạng bạo lực ở lứa tuổi thanh thiếu niên.


Vụ việc trên một lần nữa gióng lên hồi chuông cảnh báo về thực trạng bạo lực học đường – một vấn đề không mới nhưng chưa bao giờ giảm đi tính thời sự và sự nhức nhối. Khi những hình ảnh quỳ gối, hạ nhục nhân phẩm được công khai, điều khiến dư luận bàng hoàng không chỉ là nỗi đau thể xác của nạn nhân, mà là sự vô cảm và lệch lạc trong nhận thức của một bộ phận người trẻ.
Dưới góc nhìn tâm lý học hành vi, các chuyên gia nhận định rằng hành vi bạo lực mang tính chất nhục mạ tập thể thường bắt nguồn từ nhu cầu muốn “khẳng định quyền lực” hoặc “tự chứng tỏ bản thân” trong một nhóm xã hội thu nhỏ. Ở lứa tuổi học đường, khi nhận thức về pháp luật và đạo đức chưa hoàn thiện, việc sử dụng bạo lực hoặc các hành vi thao túng tâm lý đôi khi bị nhầm tưởng là cách để khẳng định “vị thế”. Sự xuất hiện của mạng xã hội vô tình trở thành một chất xúc tác nguy hiểm, nơi các hành vi lệch chuẩn được ghi lại và phát tán như một loại “chiến tích”, thay vì bị nhìn nhận như một lỗi lầm đáng xấu hổ.


Tuy nhiên, nếu chỉ lên án hay thực hiện các biện pháp trừng phạt sau khi sự việc đã an bài thì mới chỉ giải quyết được phần ngọn của vấn đề. Một môi trường an toàn cho trẻ em cần được xây dựng dựa trên thế kiềng ba chân: Gia đình, Nhà trường và Xã hội.
Trước hết, gia đình đóng vai trò là bộ lọc đầu tiên của đứa trẻ trước các tác động tiêu cực bên ngoài. Việc giáo dục không đơn thuần là quản lý điểm số hay cung cấp đầy đủ điều kiện vật chất, mà quan trọng hơn là sự đồng hành, lắng nghe để nhận biết kịp thời những thay đổi trong tâm sinh lý của con em mình. Khi trẻ thiếu đi sự định hướng đúng đắn từ cha mẹ, chúng dễ dàng tìm kiếm sự công nhận từ những hội nhóm không lành mạnh bên ngoài.

Bên cạnh đó, hệ thống giáo dục cũng cần dịch chuyển mạnh mẽ hơn từ việc dạy kiến thức sang giáo dục kỹ năng sống và giá trị sống. Các chương trình tư vấn tâm lý học đường cần được vận hành một cách thực chất, tạo ra không gian an toàn để học sinh giải tỏa mâu thuẫn trước khi chúng bùng phát thành bạo lực. Bản thân mỗi học sinh cần được trang bị kỹ năng tự bảo vệ, nhận diện nguy cơ và hiểu rõ ranh giới giữa sự đùa nghịch với hành vi vi phạm pháp luật.
Nhìn nhận một cách khách quan, bạo lực học đường là một bài toán xã hội phức tạp, đòi hỏi sự kiên trì và trách nhiệm của cả cộng đồng. Thay vì đẩy sự việc đi xa bằng những phản ứng tiêu cực hay các hành vi “bạo lực mạng” hướng vào các bên liên quan, giải pháp bền vững nhất vẫn là sự nghiêm minh của pháp luật kết hợp với giáo dục nhân văn. Chỉ khi mỗi cá nhân, mỗi gia đình ý thức được tầm quan trọng của việc tôn trọng nhân phẩm người khác, chúng ta mới có thể xây dựng được một thế hệ trẻ văn minh, biết yêu thương và hành xử có trách nhiệm.



