Hà Tĩnh: Lật thuyền trên sông Ngàn Phố, 4 người trong một gia đình tử nạn thương tâm
Vụ tai nạn đường thủy thương tâm vừa xảy ra trên sông Ngàn Phố (huyện Hương Sơn, Hà Tĩnh) khiến một người phụ nữ và ba đứa trẻ trong cùng một gia đình tử vong, một lần nữa rung lên hồi chuông cảnh báo tột cùng về an toàn sông nước trong mùa nắng nóng.
Khúc sông định mệnh và buổi chiều trốn nắng bất thành
Một buổi chiều đầu tháng 6, khi cái nắng gay gắt của miền Trung khiến không khí trở nên ngột ngạt, một nhóm gồm 6 người có quan hệ họ hàng, huyết thống đã rủ nhau ra khu vực đầu nguồn sông Ngàn Phố (thuộc địa bàn thôn Vùng Tròn, xã Sơn Kim 1, huyện Hương Sơn, tỉnh Hà Tĩnh) để giải nhiệt.
Khoảng 17h ngày 2/6, trong lúc vui chơi, nhóm người này đã cùng nhau bước lên một chiếc thuyền để di chuyển trên sông. Tuy nhiên, một sự cố không mong muốn đã xảy ra khiến chiếc thuyền bị lật úp, hất văng các thành viên xuống dòng nước. Ngay khi phát hiện tai nạn, những người đi cùng trên bờ đã lập tức chạy vào khu dân cư gần đó để hô hoán, tìm kiếm sự trợ giúp.
Nhận được tin báo, chính quyền địa phương cùng các lực lượng chức năng đã nhanh chóng có mặt tại hiện trường, triển khai công tác cứu hộ, cứu nạn. Dù vậy, do khu vực xảy ra tai nạn có mực nước rất sâu, kèm theo dòng chảy phức tạp, cả 4 nạn nhân bị chìm đều không qua khỏi. Danh tính các nạn nhân xấu số được xác định bao gồm: chị P.T.H.N. (35 tuổi) và con gái N.T.D. (5 tuổi), trú tại xã Đức Thọ; cháu P.Q.A. (12 tuổi) và cháu P.M.T. (10 tuổi), cùng trú tại thôn Chế Biến, xã Sơn Kim 2.
Sau khi trục vớt và đưa thi thể các nạn nhân lên bờ, cơ quan chức năng đã hoàn tất các thủ tục cần thiết, bàn giao cho gia đình và phối hợp hỗ trợ lo hậu sự theo phong tục địa phương.

Mỗi khi mùa hè gõ cửa, những dòng tít về tai nạn đuối nước lại xuất hiện trên các trang báo với tần suất dày hơn. Nhưng khi một vụ việc mang đi cả 4 sinh mạng trong cùng một gia đình – từ người mẹ trẻ đến những đứa trẻ chỉ mới 5, 10, 12 tuổi – xã hội không khỏi bàng hoàng và thắt nghẹn. Nỗi đau ấy không chỉ gói gọn trong một gia đình, một dòng họ, mà nó để lại một khoảng lặng suy ngẫm cho toàn xã hội về câu chuyện: An toàn sông nước và kỹ năng ứng phó với thiên nhiên.
Nhìn từ góc độ địa lý và tập quán sinh hoạt, việc người dân tìm đến các vùng sông, suối, hồ đầu nguồn để tắm mát trong những ngày nắng nóng đỉnh điểm là nhu cầu hoàn toàn tự nhiên. Khúc sông Ngàn Phố vốn dĩ quen thuộc với người dân bản địa, mang lại cảm giác mát mẻ, thư thái. Chính cái sự “quen thuộc” ấy đôi khi vô tình tạo ra một tâm lý chủ quan, một “bộ lọc an toàn” giả tạo trong suy nghĩ của nhiều người.
Tuy nhiên, địa hình sông suối tự nhiên, đặc biệt là khu vực đầu nguồn, luôn tiềm ẩn những nguy cơ bất khả kháng. Bề mặt dòng nước có thể phẳng lặng, nhẹ nhàng, nhưng phía dưới lại là những dòng chảy siết, các hố sâu do dòng chảy thay đổi theo mùa, hoặc những vùng xoáy nước mà mắt thường không thể nhận biết. Khi một chiếc thuyền nhỏ – vốn không phải là phương tiện chuyên dụng có đầy đủ trang bị bảo hộ như phao cứu sinh – được sử dụng để dạo chơi, lật thuyền là điều rất dễ xảy ra chỉ sau một cú nghiêng người hoặc một dòng nước xô lệch.
Bài học rút ra ở đây không phải là việc cấm đoán người dân tiếp cận với thiên nhiên, mà là năng lực nhận diện rủi ro. Khái niệm “biết bơi” chưa bao giờ là đủ trước sự giận dữ hay sự phức tạp của dòng nước tự nhiên. Khi bước lên bất kỳ phương tiện thủy nào, dù là trên một khúc sông vắng sát nhà, việc trang bị áo phao hoặc các vật dụng nổi cứu sinh phải được xem là nguyên tắc bất di bất dịch, tương tự như việc đội mũ bảo hiểm khi tham gia giao thông đường bộ.
Nhìn nhận một cách khách quan, công tác cứu hộ của lực lượng chức năng địa phương và người dân trong vụ việc trên đã được triển khai rất nhanh chóng ngay sau khi nhận tin báo. Tuy nhiên, “giây vàng” trong cứu nạn đuối nước thường chỉ tính bằng phút. Khi dòng nước sâu và phức tạp, sự ứng cứu từ xa gần như luôn bị chậm một bước so với tốc độ của tai nạn.
Điều này đặt ra yêu cầu cấp thiết về việc nâng cao định hướng thông tin tích cực và các giải pháp mang tính bền vững từ gốc:
-
Bản đồ hóa các vùng nguy hiểm: Chính quyền các địa phương vùng sông nước cần rà soát, cắm biển cảnh báo có chiều sâu thông tin (ví dụ: Thay vì chỉ ghi “Cấm tắm”, hãy ghi “Khu vực nước sâu x mét, dòng chảy xiết nguy hiểm”) tại các bãi tắm tự phát.
-
Giáo dục kỹ năng sinh tồn toàn diện: Ngành giáo dục và các tổ chức xã hội cần đẩy mạnh hơn nữa việc dạy bơi an toàn kết hợp kỹ năng sinh tồn (cách xử lý khi lật thuyền, cách cứu đuối gián tiếp bằng dây, gậy thay vì lao trực tiếp xuống nước). Việc này cần được phổ cập không chỉ cho học sinh mà cho cả các bậc phụ huynh – những người nắm giữ vai trò quyết định sự an toàn của con trẻ trong các chuyến đi chơi gia đình.
-
Phát huy vai trò của cộng đồng: Mỗi thôn, xóm cần có những đội tuyên truyền nhắc nhở nhau, đặc biệt là vào các khung giờ cao điểm nắng nóng từ 15h đến 17h chiều.
Lời kết
Bi kịch trên sông Ngàn Phố là một nốt trầm đau xót, nhưng nó cần phải được nhìn nhận như một bài học xương máu để bảo vệ những người ở lại. Sự an toàn của bản thân và gia đình không thể chỉ dựa vào sự may rủi hay sự bình yên nhất thời của thiên nhiên. Sự thấu hiểu về hiểm họa, sự chuẩn bị chu đáo về kỹ năng và ý thức thượng tôn các nguyên tắc an toàn chính là tấm lá chắn vững chắc nhất để những ngày hè của mỗi gia đình luôn là mùa của niềm vui, chứ không phải là sự chia ly.



