Hải Phòng: Người đàn ông bị con gái đưa bỏ ở chùa đã được đón về
Câu chuyện về một người đàn ông lớn tuổi bị để lại tại chùa mới đây không chỉ là một sự việc gây xôn xao dư luận, mà còn mở ra những suy ngẫm sâu sắc về trách nhiệm gia đình và những khoảng trống trong hệ thống an sinh xã hội hiện nay.
Ngày 12-5, lãnh đạo xã Lạc Phượng, TP Hải Phòng xác nhận một sự việc hy hữu xảy ra trên địa bàn đã có kết thúc ổn định. Một người đàn ông lớn tuổi bị người thân đưa đến chùa Đồng (thôn Hàm Hy) rồi bỏ lại đã chính thức được gia đình đón về chăm sóc sau sự vào cuộc của cơ quan chức năng.
![]()
Sự việc bắt đầu vào khoảng 11h ngày 10-5, mạng xã hội lan truyền đoạn clip ghi lại cảnh một người phụ nữ đưa cha mình xuống xe hợp đồng trước cổng chùa. Người cha sức khỏe yếu, bước đi loạng choạng và ngã ngay tại chỗ. Sau khi đưa cha vào trong khuôn viên, người phụ nữ nhanh chóng rời đi, để lại cha mình cùng túi đồ đạc cá nhân và một lá thư tay khẩn thiết: “Tôi có vấn đề về sức khỏe thần kinh và đau chân, xin nhà chùa cưu mang tôi. Tôi thành tâm xin cảm tạ nhà chùa”.
![]()
Qua xác minh của UBND xã Lạc Phượng, người đàn ông này quê tại Hà Nội. Nguyên nhân dẫn đến hành động đường đột của người con gái được xác định là do hoàn cảnh gia đình quá khó khăn, không đủ điều kiện kinh tế và nhân lực để chăm sóc người cha ốm yếu. Sau khi được chính quyền vận động và hỗ trợ tâm lý, gia đình đã nhận thức được vấn đề và đón ông về để tiếp tục phụng dưỡng.
Vụ việc trên nhanh chóng thu hút sự chú ý của cộng đồng với nhiều luồng ý kiến trái chiều. Tuy nhiên, nếu nhìn nhận một cách khách quan và bình tĩnh, chúng ta sẽ thấy đây không chỉ là câu chuyện về đạo đức cá nhân, mà là biểu hiện của những áp lực xã hội đang đè nặng lên các gia đình nghèo.
Chúng ta thường dễ dàng lên án người con gái về hành vi thiếu trách nhiệm, nhưng ít ai nhìn vào bối cảnh dẫn đến quyết định tuyệt vọng đó. Trong xã hội hiện đại, nhiều người trẻ đang rơi vào cảnh “thế hệ kẹp chình” (sandwich generation) – vừa phải nuôi con nhỏ, vừa phải chăm sóc cha mẹ già đau ốm, trong khi thu nhập bấp bênh. Khi sức cùng lực kiệt, niềm tin vào sự bao dung của cửa Phật dường như là “chiếc phao” cuối cùng mà họ bám lấy, dù đó là một hành động sai lầm về mặt pháp lý và đạo lý.
Việc đưa người thân đến chùa để “gửi gắm” là một tư duy truyền thống của người Việt, xuất phát từ niềm tin vào lòng từ bi hỷ xả. Tuy nhiên, trên thực tế, các cơ sở tôn giáo không phải là những trung tâm bảo trợ xã hội chuyên nghiệp. Họ thiếu đội ngũ y tế, thiếu trang thiết bị chăm sóc người bệnh thần kinh hoặc vận động. Hành động bỏ lại người thân tại đây thực chất là đang đẩy gánh nặng sang cho các nhà sư và vô tình đặt người bệnh vào tình thế nguy hiểm về sức khỏe nếu không được phát hiện kịp thời.
Sự việc tại Hải Phòng là một lời nhắc nhở về vai trò của các tổ chức đoàn thể địa phương. Tại sao một gia đình ở Hà Nội lại phải đưa cha đi xa đến vậy để bỏ lại? Liệu có phải những kênh hỗ trợ người nghèo, người khuyết tật tại địa phương nơi họ sinh sống chưa đủ tiếp cận hoặc gia đình chưa đủ thông tin về các chính sách hỗ trợ? Để tránh những vụ việc tương tự, chúng ta cần:
-
Tăng cường rà soát an sinh: Các tổ chức hội phụ nữ, hội người cao tuổi cần sâu sát hơn với những gia đình có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn để kịp thời hỗ trợ tâm lý và vật chất.
-
Phát triển trung tâm bảo trợ công cộng: Mở rộng và minh bạch hóa các thủ tục gửi người già neo đơn, bệnh tật vào các cơ sở bảo trợ của nhà nước cho những hộ nghèo không có khả năng chi trả.
Việc gia đình đón người đàn ông về là một tín hiệu tích cực. Nó cho thấy tình thâm cốt nhục vẫn luôn tồn tại, chỉ là đôi khi bị lu mờ bởi những lo toan cơm áo. Thay vì đẩy sự việc đi xa bằng những bình luận công kích, xã hội cần có cái nhìn bao dung hơn, giúp gia đình người con gái tìm ra giải pháp bền vững để chăm sóc người cha. Sự đồng hành của cộng đồng chính là liều thuốc tốt nhất để hàn gắn những rạn nứt trong các gia đình đang bên bờ vực tuyệt vọng.
Câu chuyện khép lại với hình ảnh người cha được về lại mái nhà xưa, nhưng nó để lại bài học lớn về trách nhiệm và sự chuẩn bị. Yêu thương không chỉ là lời nói, mà còn là sự thấu hiểu luật pháp và tìm kiếm sự giúp đỡ đúng chỗ. Mong rằng mỗi gia đình sẽ có đủ sự kiên nhẫn và nhận được đủ sự hỗ trợ từ xã hội để không một người già nào phải trải qua cảm giác bị bỏ lại phía sau.



