Hưng Yên: Chủ thầu trả công lao động bằng heroin, nhiều người bị khởi tố
Một vụ án ma túy có tính chất đặc biệt nghiêm trọng vừa bị triệt phá tại Hưng Yên đã phanh phui thủ đoạn tàn độc của các cai thầu xây dựng: Dùng heroin để trả công cho người lao động. Đằng sau những khối bê tông cốt thép hào nhoáng là một vòng xoáy nô lệ thời hiện đại, nơi mồ hôi của người nghèo bị đánh đổi bằng cái chết trắng.
Trong đợt cao điểm rà soát cư trú và kiểm tra ma túy tại các công trường xây dựng trên địa bàn, lực lượng Công an xã Nghĩa Trụ (Văn Giang, Hưng Yên) đã liên tiếp triệt phá hai vụ án ma túy phức tạp, hé lộ một thực trạng nhức nhối về việc lạm dụng sức lao động và gieo rắc tệ nạn.
Vào đêm ngày 22/5, tại căn hộ CX3-90 thuộc một khu đô thị lớn trên địa bàn, tổ công tác đã bắt quả tang Hoàng Văn Nguyễn (25 tuổi, quê Lào Cai) khi đối tượng này đang tàng trữ một lượng lớn chất bột trắng. Qua đấu tranh khai thác, Nguyễn thừa nhận số chất trên là heroin. Đáng chú ý, lời khai của đối tượng đã dẫn lối cơ quan điều tra đến một “kịch bản” trả công đầy tàn nhẫn của các cai thầu.
Cụ thể, Trần Văn Dũng (29 tuổi, quê Thanh Hóa) – một cai thầu tại công trường – bị xác định là kẻ cầm đầu, chỉ đạo mua ma túy về chia nhỏ để “thanh toán” tiền công hằng ngày cho lao động. Thay vì nhận được tiền mặt để gửi về quê cho gia đình, những công nhân tại đây nhận về những tép heroin để thỏa mãn cơn nghiện, và số tiền công ấy nghiễm nhiên bị trừ sạch vào bảng lương.
Mở rộng điều tra, cơ quan chức năng tiếp tục phát hiện Kiều Văn Nam (41 tuổi, quê Ninh Bình) cũng đang tàng trữ ma túy với hình thức tương tự. Đến rạng sáng ngày 23/5, tại phân khu CT06, đối tượng Lò Văn Kiên (37 tuổi, quê Điện Biên) tiếp tục bị bắt giữ. Tổng khối lượng heroin thu giữ trong các vụ việc lên tới 24,243 gram. Hiện cơ quan công an đang khẩn trương củng cố hồ sơ, mở rộng điều tra để làm rõ quy mô của đường dây “trả lương bằng cái chết trắng” này.

Vụ việc tại Hưng Yên không chỉ là một vụ án hình sự đơn thuần về tàng trữ và mua bán trái phép chất ma túy. Nó là một lát cắt đau xót về mảng tối của thị trường lao động tự do, nơi những người yếu thế bị thao túng bởi những thủ đoạn tàn độc nhất.
Việc các cai thầu dùng heroin trả công không đơn thuần là hành vi vi phạm pháp luật, mà là một sự tính toán độc ác nhằm “giam lỏng” sức lao động. Khi người công nhân đã dính vào ma túy, họ sẽ rơi vào vòng xoáy lệ thuộc hoàn toàn vào chủ thầu – người duy nhất cung cấp “thuốc” để họ có thể tiếp tục làm việc và chống lại cơn vật vã.
Bằng cách này, chủ thầu đạt được hai mục đích: Thứ nhất, họ không phải chi trả tiền mặt, tối ưu hóa lợi nhuận bất chính. Thứ hai, họ sở hữu một đội ngũ lao động “trung thành” đến mức mù quáng, những người không bao giờ dám đòi quyền lợi hay rời bỏ công trường vì cơn nghiện đã trở thành sợi dây xích vô hình. Đây chính là một dạng nô lệ hóa hiện đại, nơi con người bị tước đoạt nhân phẩm và tương lai chỉ để đổi lấy những giờ phút ảo giác phù du.
Sự việc diễn ra ngay tại các khu đô thị đang xây dựng cho thấy một khoảng trống lớn trong công tác quản lý lao động tự do. Phần lớn công nhân tại đây là người dân tộc thiểu số, lao động nghèo từ các vùng sâu, vùng xa về xuôi kiếm sống. Họ thường làm việc thông qua các “cai thầu” trung gian mà không có hợp đồng lao động, không bảo hiểm và không có bất kỳ sự bảo trợ pháp lý nào.
Chính sự lỏng lẻo trong việc giám sát của các nhà thầu chính và đơn vị quản lý dự án đã tạo điều kiện cho các “cai thầu” thiết lập một “vương quốc riêng” với những luật lệ đen tối. Nếu không có đợt tổng rà soát của lực lượng công an, có lẽ hàng chục con người vẫn sẽ tiếp tục chôn vùi đời mình trong những khối bê tông, để rồi khi công trình hoàn thành, thứ họ mang về quê hương không phải là tiền của mà là mầm bệnh và sự tàn tạ của một con nghiện.
24,243 gram heroin bị thu giữ là một con số không hề nhỏ. Nếu số ma túy này được tiêu thụ hết, nó sẽ tạo ra bao nhiêu con nghiện mới? Bao nhiêu vụ trộm cắp, cướp giật sẽ phát sinh để thỏa mãn cơn đói thuốc khi công trường đóng cửa?
Việc sử dụng ma túy trong môi trường xây dựng còn tiềm ẩn nguy cơ cực lớn về an toàn lao động. Những người điều khiển máy móc, làm việc trên cao trong tình trạng phê thuốc là những “quả bom nổ chậm”, đe dọa tính mạng của chính họ và đồng nghiệp. Khi bi kịch xảy ra, những cai thầu bất chính chắc chắn sẽ tìm cách trốn tránh trách nhiệm, để lại gánh nặng khổng lồ cho gia đình nạn nhân và hệ thống an sinh xã hội.
Vụ án tại Nghĩa Trụ là một hồi chuông cảnh tỉnh cho các chủ đầu tư và nhà thầu xây dựng trên cả nước. Đã đến lúc chúng ta cần nhìn nhận trách nhiệm xã hội một cách nghiêm túc hơn:
-
Siết chặt quản lý thầu phụ: Nhà thầu chính phải có trách nhiệm giám sát danh sách, điều kiện sống và cách thức chi trả lương của các cai thầu phụ. Không thể chỉ quan tâm đến tiến độ công trình mà bỏ mặc số phận của những người trực tiếp cầm bay, cầm cuốc.
-
Tăng cường vai trò của công an cơ sở: Các đợt kiểm tra lưu trú, test nhanh ma túy đột xuất như cách Công an xã Nghĩa Trụ đã làm cần được nhân rộng và thực hiện thường xuyên hơn tại các “điểm nóng” công trường.
-
Tuyên truyền và hỗ trợ pháp lý: Cần có những kênh thông tin giúp người lao động nghèo hiểu rõ quyền lợi của mình và có nơi để tố giác khi bị ép buộc hoặc dụ dỗ vào con đường tệ nạn.
Lời kết:
Những tòa nhà cao tầng mọc lên là minh chứng cho sự phát triển của đất nước, nhưng sự phát triển đó không nên và không được phép xây dựng trên sự suy đồi đạo đức và nỗi đau của người lao động. Hành vi của Trần Văn Dũng và đồng bọn cần phải bị trừng trị với khung hình phạt nghiêm khắc nhất để răn đe. Mong rằng sau vụ án này, môi trường công trường sẽ được làm sạch, để mỗi đồng tiền công người lao động nhận được đều thấm đẫm mồ hôi chân chính, chứ không phải là vị đắng chát của ma túy.




