Người y sĩ quân y và ký ức về “pháo đài” ngoại giao giữa lòng Sài Gòn

Người y sĩ quân y và ký ức về “pháo đài” ngoại giao giữa lòng Sài Gòn

Từng đi qua nhiều chiến trường rực lửa, nhưng với người lính già Phạm Văn Nghinh, những ngày tháng đối mặt với kẻ thù tại Trại Davis vẫn là chương rực rỡ và đặc biệt nhất trong cuộc đời binh nghiệp.


Tác phong người lính trong hình hài y sĩ

Trong căn nhà nhỏ trên đường Lý Thường Kiệt (phường Hoa Lư, TP Ninh Bình), ông Phạm Văn Nghinh (SN 1944) vẫn giữ được sự minh mẫn và nhanh nhẹn đáng kinh ngạc ở tuổi ngoài 80. Phòng khách của ông như một bảo tàng thu nhỏ, treo đầy những kỷ vật và hình ảnh về một thời hoa lửa.

Xung phong nhập ngũ từ năm 20 tuổi, chàng trai quê Khánh Trung (Yên Khánh) khi ấy được đào tạo thành chiến sĩ quân y. Trước khi đến với Trại Davis, ông đã kịp ghi dấu chân mình khắp các mặt trận khốc liệt: từ nhiệm vụ quốc tế tại Cánh đồng Chum (Lào) đến chiến dịch đường 9 – Khe Sanh (1968) và cuộc chiến bảo vệ bầu trời Hà Nội năm 1972.

Nhiệm vụ đặc biệt tại “trại giam lỏng” Trại Davis

Đầu năm 1973, ngay sau khi Hiệp định Paris được ký kết, ông Nghinh đang là Chủ nhiệm Nhà mổ của Quân y xá Trung đoàn 354 thì nhận lệnh cấp tốc vào Sài Gòn. Ông chỉ kịp dặn dò người vợ trẻ vài lời, trao lại chiếc xe đạp kỷ niệm rồi lên đường tham gia Đoàn đại biểu quân sự Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa (Đoàn A).

Tại Trại Davis – vốn là một trại lính Mỹ cũ nằm sát sân bay Tân Sơn Nhất – ông và các đồng đội phải sống trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt. Phía địch tìm mọi cách cô lập, từ đào hào sâu, rào dây thép gai dày đặc đến đặt máy nghe lén và chĩa súng vào trại đêm ngày. Chúng thường xuyên cắt điện, nước nhằm lung lay ý chí của phái đoàn ta.

Với vai trò y sĩ, ông Nghinh không chỉ chăm sóc sức khỏe cho lãnh đạo và chiến sĩ mà còn kiêm nhiệm công tác hậu cần nghiêm ngặt. Mọi thực phẩm cung cấp vào trại đều được ông kiểm tra độc tố và chất lượng gắt gao trước khi sử dụng.

“Pháo đài” bất khuất giữa sào huyệt địch

Dưới sự bao vây của đối phương, phái đoàn ta đã biến Trại Davis thành một “pháo đài bất khả xâm phạm”. Khi bị cắt nước, quân ta tự đào giếng; mất điện thì thắp đèn dầu; đồng thời bí mật đào hệ thống hầm hào ngay dưới các lán trại để sẵn sàng chiến đấu.

Trải qua hơn 800 ngày đêm kiên cường đấu tranh trên mặt trận ngoại giao và quân sự ngay giữa lòng địch, đến sáng ngày 30/4/1975, ông Nghinh và đồng đội đã được chứng kiến khoảnh khắc lịch sử: lá cờ giải phóng tung bay trên đỉnh cao nhất của Trại Davis. Đây là một trong những nơi đầu tiên cắm cờ chiến thắng trong ngày đại thắng mùa xuân năm 1975.

Hiện nay, khi đã rời xa khói lửa chiến tranh, ông Nghinh vẫn luôn được bà con lối xóm và hội cựu chiến binh địa phương kính trọng. Theo ông Bùi Văn Tài (nguyên Chủ tịch Hội Cựu chiến binh phường Nam Bình cũ), ông Nghinh là tấm gương sáng về tinh thần vượt khó, nuôi dạy con cái thành đạt và luôn tích cực đóng góp cho các phong tào tại địa phương. Với người cựu binh ấy, những ngày tháng ở Trại Davis mãi mãi là một “hàn thử biểu” của bản lĩnh và lòng yêu nước.

More From Forest Beat

Tiếng khóc bên líp ngô: Gia cảnh khốn cùng của người...

Có những kiếp người cả đời bôn ba, bán mặt cho đất bán lưng cho trời, đến cuối cùng cái họ nhận lại chỉ...
Bạn đọc
9
minutes

Nhóm đi Lexus “tác động tay chân” 2 cô gái có...

Sự việc một nhóm người bước xuống từ chiếc xe sang Lexus rồi ngang nhiên xúm vào "tác động vật lý" hai cô gái...
Bạn đọc
3
minutes

Thái Nguyên: Cuộc gọi lúc nửa đêm và bí mật phía...

Thái Nguyên: Cuộc gọi lúc nửa đêm và bí mật phía sau cây cầu ...Câu chuyện của cô gái 22 tuổi khiến hàng nghìn...
Bạn đọc
2
minutes

Huyền thoại về bức ảnh “Hai người lính” năm 1973 và...

Huyền thoại về bức ảnh “Hai người lính” năm 1973 và cuộc tìm kiếm nhân vật ly kỳ nửa thế kỷ Được bấm máy chỉ...
Bạn đọc
6
minutes
spot_img