Quảng Ngãi: Phát hiện 2 con đuối nước, người cha chỉ kịp cứu sống một bé
Khi mùa hè vừa gõ cửa cũng là lúc những hồi chuông cảnh báo về tai nạn đuối nước ở trẻ em lại gióng lên liên hồi, để lại những nỗi đau xé lòng cho nhiều gia đình. Mới đây, một vụ tai nạn thương tâm xảy ra tại vùng biển Sa Huỳnh (Quảng Ngãi) đã một lần nữa đặt ra bài toán nhức nhối về việc quản lý, giám sát và trang bị kỹ năng an toàn đường thủy cho trẻ em trong dịp hè, đặc biệt là tại các vùng duyên hải.
Sự việc đau lòng xảy ra vào khoảng 16h30 ngày 19/5 tại khu vực bãi biển thuộc phường Sa Huỳnh, thị xã Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi. Theo thông tin từ chính quyền địa phương, hai anh em ruột là cháu P.D.T. (13 tuổi) và P.N.P. (12 tuổi) đã cùng nhau ra bãi biển gần nhà để tắm mát và chơi đùa. Do thời điểm này sóng lớn kết hợp với dòng chảy xa bờ phức tạp, cả hai em nhanh chóng bị dòng nước cuốn trôi ra khỏi khu vực an toàn.
Phát hiện các con gặp nguy hiểm chới với giữa dòng nước dữ, người cha đã lập tức tri hô tìm kiếm sự trợ giúp từ xung quanh, đồng thời không quản hiểm nguy lao mình ra biển ứng cứu. Tuy nhiên, do dòng nước xiết và sức người có hạn, ông chỉ kịp kéo được người con lớn là cháu P.D.T. vào bờ an toàn. Người con thứ hai là cháu P.N.P. đã bị sóng biển cuốn mất tích ngay sau đó.
Ngay khi tiếp nhận tin báo, lực lượng chuyên trách thuộc Phòng Cảnh sát Phòng cháy chữa cháy và Cứu nạn cứu hộ (Công an tỉnh Quảng Ngãi) đã khẩn trương điều động phương tiện và chiến sĩ phối hợp cùng chính quyền địa phương tổ chức tìm kiếm tung tích nạn nhân. Tính đến chiều ngày 20/5, công tác cứu hộ vẫn đang được triển khai tích cực bất chấp điều kiện thời tiết và sóng biển diễn biến phức tạp.

Mỗi khi một vụ đuối nước xảy ra, dư luận thường đổ dồn sự chú ý vào diễn biến vụ việc hay nỗi đau của những người trong cuộc. Nhưng dưới góc nhìn báo chí trách nhiệm, điều cần mổ xẻ không chỉ là câu chuyện thương tâm ấy, mà là câu hỏi: Tại sao những đứa trẻ sinh ra và lớn lên ngay sát biển, hàng ngày tiếp xúc với sóng nước, vẫn trở thành nạn nhân của “thủy thần”?
Có một thực tế khá nghịch lý đang tồn tại ở nhiều vùng duyên hải Việt Nam: Trẻ em vùng biển biết “nghịch nước” từ sớm, nhưng số lượng trẻ được học bơi bài bản và có kiến thức về an toàn hàng hải lại chiếm tỷ lệ rất thấp. Nhiều bậc phụ huynh chủ quan cho rằng con em mình lớn lên ở biển thì tự khắc sẽ biết bơi, hoặc bãi biển trước nhà vốn quen thuộc nên không có gì nguy hiểm.
Tuy nhiên, bơi ở bể bơi rất khác với việc đối phó với môi trường tự nhiên. Biển Sa Huỳnh hay bất kỳ vùng biển nào luôn tiềm ẩn những rủi ro bất ngờ như hiện tượng ao xoáy, dòng chảy xa bờ (rip current) – thứ có thể kéo phăng ngay cả những kình ngư chuyên nghiệp ra xa bờ chỉ trong vài giây. Khi gặp phải tình huống này, nếu thiếu kỹ năng sinh tồn, trẻ em rất dễ hoảng loạn, cố bơi ngược dòng nước dẫn đến kiệt sức và đuối nước.
Tháng 5 và tháng 6 là thời điểm học sinh bước vào kỳ nghỉ hè kéo dài. Đây cũng là khoảng thời gian các bậc cha mẹ bước vào mùa vụ lao động cao điểm hoặc bận rộn với công việc mưu sinh, dẫn đến việc quản lý con cái bị nới lỏng. Việc để hai đứa trẻ tự ý ra biển tắm vào chiều muộn mà không có người lớn đi kèm bảo hộ trực tiếp là một khoảng trống lớn trong khâu giám sát của gia đình.
Nhà trường đã bàn giao học sinh về cho địa phương và gia đình quản lý. Do đó, nếu cha mẹ không sát sao, các em rất dễ tự tổ chức các hoạt động vui chơi tự phát mang tính rủi ro cao tại các ao, hồ, sông, biển.
Để không còn những giọt nước mắt muộn màng của những người cha, người mẹ đứng trước biển gọi tên con, xã hội cần nhìn nhận việc phòng chống đuối nước như một chiến lược bảo vệ trẻ em toàn diện, thay vì chỉ dừng lại ở những khẩu hiệu hay biển cảnh báo thô sơ.
-
Phổ cập kỹ năng “Sống sót trong môi trường nước” thay vì chỉ dạy bơi: Giáo dục hiện đại cần hướng tới việc dạy trẻ làm thế nào để nổi ngửa, cách giữ bình tĩnh khi gặp dòng chảy xiết, cách nhận biết các vùng nước nguy hiểm, và đặc biệt là kỹ năng ứng cứu an toàn (không tự ý nhảy xuống cứu bạn mà phải dùng sào, phao hoặc kêu gọi người lớn).
-
Nâng cao vai trò giám sát của cộng đồng và địa phương: Bên cạnh việc cắm biển báo, chính quyền các địa phương ven biển cần thành lập các đội tuần tra bãi biển tự quản, đặc biệt vào các khung giờ cao điểm học sinh hay ra tắm (từ 16h đến 18h). Các khu vực bãi tắm tự phát cần được rà soát và có sự cảnh báo nghiêm khắc.
-
Trách nhiệm tối thượng từ gia đình: Không có bất kỳ sự bảo vệ nào hiệu quả bằng sự để mắt của cha mẹ. Phụ huynh tuyệt đối không để con trẻ tắm biển, tắm sông một mình mà không có sự đi kèm của người lớn có năng lực bơi lội và cứu hộ.
Tai nạn đuối nước tại Sa Huỳnh là một bài học đắt giá và xót xa. Biển cả mang lại nguồn sống cho người dân, nhưng cũng sẵn sàng lấy đi những điều quý giá nhất nếu chúng ta chủ quan. Mong rằng vụ việc này sẽ là hồi chuông thức tỉnh mạnh mẽ đến từng gia đình, trường học và toàn xã hội trong việc chung tay tạo ra một mùa hè an toàn, lành mạnh cho trẻ em. Giáo dục trẻ kỹ năng sinh tồn chính là món quà ý nghĩa nhất để các em tự bảo vệ mạng sống của chính mình trước những biến động của thiên nhiên.



