Nín thở trước biến động thế giới: Cảng dầu khổng lồ ngừng hoạt động, người lao động phập phồng lo “bão giá” xăng dầu
Những nước cờ chính trị căng thẳng giữa các ông lớn trên thế giới dường như đang vượt xa khỏi khuôn khổ của những bản tin thời sự khô khan. Thông tin cảng dầu chính của Iran bất ngờ ngừng hoạt động đang giáng một đòn mạnh vào thị trường năng lượng toàn cầu, dấy lên nỗi lo sợ tột cùng về một cơn “bão giá” xăng dầu sắp ập xuống chén cơm của người lao động nghèo.
Theo những diễn biến quốc tế mới nhất, trong khi sự chú ý đang đổ dồn vào những động thái chiến lược của cựu Tổng thống Trump và các cường quốc, thì một thông tin chấn động khác đã xuất hiện: Cảng dầu huyết mạch của Iran đã chính thức ngừng hoạt động. Ở một khu vực vốn được mệnh danh là “rốn dầu” của thế giới, việc một cơ sở hạ tầng năng lượng khổng lồ bị tê liệt không chỉ là vấn đề nội bộ của một quốc gia, mà nó lập tức tạo ra cơn địa chấn đối với chuỗi cung ứng toàn cầu.

Các chuyên gia kinh tế đang nín thở theo dõi sự biến động của giá dầu thô. Khi nguồn cung bị đe dọa thắt chặt, kịch bản tồi tệ nhất về việc giá nhiên liệu leo thang là điều hoàn toàn có thể xảy ra. Và như một quy luật nghiệt ngã tất yếu, đằng sau những quyết sách địa chính trị cứng rắn ấy, những người đầu tiên và trực tiếp nhất phải gánh chịu hậu quả lại chính là những người dân lao động chật vật mưu sinh.
Hơn ai hết, những anh em tài xế công nghệ ngày đêm ôm vô lăng, dầm mưa dãi nắng ngoài đường là những người thấu hiểu nhất nỗi ám ảnh mang tên “giá xăng”. Chỉ cần giá nhiên liệu nhích lên vài ngàn đồng, hàng tá những chi phí khác từ mớ rau, con cá ngoài chợ cũng sẽ mượn cớ đua nhau tăng giá. Đồng tiền bát gạo kiếm được bằng mồ hôi nước mắt vốn đã eo hẹp, nay lại có nguy cơ bị bào mòn bởi vòng xoáy lạm phát xuất phát từ tận bên kia bán cầu.
Thế giới càng bất ổn, phận mưu sinh lại càng thêm nhọc nhằn. Những toan tính chính trị có thể mang lại lợi ích cho một số ít người, nhưng sự bình yên của nồi cơm dân nghèo thì lại đang bị đặt lên bàn cân đầy rủi ro. Hơn lúc nào hết, hàng triệu người lao động chỉ mong mỏi sóng yên biển lặng, mong các quốc gia sớm tìm được tiếng nói chung để không còn ai phải oằn mình gánh chịu những bi kịch kinh tế từ những căng thẳng không đáng có.




